Tuesday, January 17, 2017

Bang giao Mỹ-Trung dưới thời Trump

- Ngụy Kinh Sinh

Đến bây giờ chúng ta biết chắc được một số điều về chính quyền của tổng thống Donald Trump:

1) Ông Donald Trump sẽ là tổng thống kế tiếp của Mỹ, do đó chính sách đối ngoại yếu đuối của chính quyền Obama sẽ kết thúc.

2) Chính sách chủ yếu của ông Trump là điều chỉnh những mối quan hệ thương mại bất hợp lý; trọng tâm của chính sách này là điều chỉnh cái gọi là "thương mại tự do" qua quan hệ "thương mại công bằng".

3) Cái mục tiêu được nhắm tới là quốc gia có thương mại không công bằng lớn nhất - Trung Quốc.

4) Donald Trump sẵn sàng ngưng lại các phương tiện đàm phán đã được sử dụng trong quá khứ, thay vào đó là việc sử dụng sự phong tỏa thị trường, tức một cuộc chiến tranh thương mại, để buộc Trung Quốc và các quốc gia giao thương khác chấp nhận những quy luật của thương mại công bằng.

5) Trong chiến lược quốc tế (của Trump), xu hướng là giảm bớt căng thẳng với Nga, bận tâm vào việc bành truớng của Trung Quốc.

6) Liên minh chặc chẽ với các nước ở châu Á và Ấn Độ để đè bẹp sự bành trướng chiến lược của Trung Quốc, và để đẩy tới hay khích lệ các nước Đông Nam Á đi vào vòng tay của Hoa kỳ.

Trên đây là những gì đang xảy ra ngay cả trước khi ông Donald Trump bước vào Toà Bạch Ốc. Để tóm lược các sự kiện này, chúng ta có thể thấy rằng điểm nhắm chính là chế độ cộng sản tại Trung Quốc. Có hai mục tiêu chính: một là quan hệ mậu dịch Mỹ-Trung, mục tiêu thứ hai là sự kiểm soát biển Hoa Đông và Biển Đông. Ông Trump có cơ hội để chiến thắng cả hai mặt trận này hay không? Hay ông Tập có cơ hội để chiến thắng một cái nào hay không? Chúng ta hãy làm một phân tích sơ khởi.

Về các mối quan hệ mậu dịch Mỹ-Trung, Trump phải điều chỉnh lại. Kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy rằng các cuộc đàm phán với chính quyền Trung Quốc không thể thay đổi được tính lưu manh của họ. Như nhà tranh đấu ôn hoà Mohandas Gandhi có nói, khi một băng cướp có vũ trang đến làng, không có cách nào để thương lượng ngoài việc dùng sức mạnh để đá nó văng ra. Đó là lý do nguời ta cần cảnh sát. Hoa kỳ vì vậy mà làm cảnh sát thế giới.

Vũ khí của Hoa Kỳ là gì? Đó là thị trường Mỹ. Trong quá khứ, Trung Quốc ngăn chặn thị trường của mình, trong khi bán phá giá hàng hóa sang Hoa kỳ, điều này giúp các nhà tư bản trong cả hai nuớc Trung Quốc và Hoa kỳ kiếm được lợi nhuận vuợt bực trong khi Hoa kỳ bị mất rất nhiều công ăn việc làm. Mục tiêu cuối cùng của Trump là sự cân bằng thương mại giữa Trung Quốc và Hoa kỳ, và mở rộng công ăn việc làm ở Mỹ.

Sự tấn công của Trump là gì? Dưới cái tiền đề rằng Trung Quốc lợi dụng thương mại nhưng không có kế hoạch mở cửa thị trường của họ, Trump đang sẵn sàng dẫn đầu để tung ra một cuộc chiến tranh thương mại, đóng cửa thị trường Mỹ và không cho hàng hóa rẻ của Trung Quốc vào Hoa kỳ. Dù TQ có phản ứng bất cứ cách gì thì biện pháp này cũng chiến thắng, mà hậu quả cho Mỹ là sản xuất công nghiệp được hồi phục và công ăn việc làm gia tăng.

Tập Cận Bình sẽ phản ứng ra sao? Qua truyền thông phía Cộng Sản cho thấy quan điểm thông thuờng là chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh thương mại với Hoa kỳ. Họ hy vọng rằng Trump sẽ giống như các tổng thống Hoa Kỳ khác trong quá khứ, tỏ ra cứng rắn trước khi nhậm chức và tuơng nhuợng với các nhà tư bản sau đó. Do đó chiến tranh thương mại chỉ là một sự hù dọa (bluff) và tất cả mọi thứ vẫn sẽ như thường lệ. Không chỉ Đảng CSTQ, mà còn có cả những nhà tư bản Mỹ huởng lợi nhuận khủng, chẳng hạn công ty Boeing cũng nghĩ một cách mơ mộng (fantasy) như vậy.

Thật không may, điều này thực ra là một ảo ảnh (illusion). Chính ông Trump không thiếu gì tiền và nội các của ông ta bị châm biếm như là một sự kết hợp của những nguời giàu và quân nhân, điều này làm cho kế hoạch mua chuộc và kiểm soát lâu nay của Đảng CSTQ và các doanh nghiệp lớn khó mà thực hiện. Vì vậy Tập Cận Bình chỉ có thể chọn chiến tranh thương mại.

Như chúng ta đều biết, trong chiến tranh thương mại ai kiểm soát được thị trường thì người đó sẽ chiến thắng. Giống như một cuộc đấu của những cao thủ cờ tướng (chess masters), kết quả có thể đã được tính toán trước. Như những chiến lược gia cổ thời có nói, để tính được sự chiến thắng, đầu tiên phải bảo đảm chắc rằng mình sẽ chiến thắng sau khi bước vào một cuộc chiến tranh. Trump chỉ bị rắc rối bên trong chứ không phải bên ngoài - để thuyết phục các chính trị gia và các doanh nghiệp đang hỗ trợ ông hiểu được tình hình thì không dễ dàng.

Việc Tập Cận Bình chấp nhận một cuộc chiến thương mại sẽ không kéo dài được lâu, và ông ta chắc chắn sẽ bị đánh bại. Tình trạng thất nghiệp bên trong TQ đang gia tăng, do đó, tình hình chắc chắn là không ổn định. Tại thời điểm này, Tập Cận Bình có thể có hai phản ứng: một là khởi động một cuộc chiến tranh để giảm bớt các xung đột nội bộ; hai là tìm cách để đạt được một thỏa hiệp với Mỹ - tức chấp nhận các nguyên tắc công bằng thương mại và bảo vệ các cơ hội thương mại. Tôi (ông Nguỵ) ước tính rằng Tập Cận Bình sẽ chấp nhận các ý kiến của những diều hâu quân đội TQ để khởi động một cuộc chiến tranh.

Vấn đề ở đây là ông Trump cũng đã dự kiến khả năng này và du nhập một nhóm lớn diều hâu quân sự HK vào nội các ông. Ngoài ra, sau khi nới lỏng căng thẳng trong các các mối quan hệ với Nga, ông sẽ triển khai một số lượng lớn sức mạnh quân sự về khu vực Đông Á. Vậy thì Tập Cận Bình nhắm vào nơi nào để tấn công? Nhật Bản và Nam Hàn là đồng Minh của Mỹ, với các đơn vị đồn trú của Mỹ ở đó, cho nên quân đội Mỹ có bổn phận can thiệp, và Tập Cận Bình sẽ thất bại nếu ông ta bắt đầu chiến tranh ở đó.

Việt Nam và Đài Loan cũng là những khúc xương khó nuốt. Với những lý cớ gượng ép (improper excuses) để khởi động các cuộc tấn công chống họ (VN và ĐL), kèm theo là sự tố cáo của cộng đồng quốc tế và cả đến sự tiếp tay hỗ trợ các nước này, thì sự kéo dài chiến tranh sẽ dẫn đến hỗn loạn ở Trung Quốc. Để ngăn chận Biển Đông với Nhật bản, Nam Hàn và Đài Loan cũng sẽ không được. Vài hòn đảo nhỏ cộng với sức mạnh hải quân và không quân của chế độ CSTQ có thể đủ để đối phó với hải quân và không quân của các nước nhỏ Đông Nam Á, nhưng nó thực sự không có khả năng để chống lại các lực lượng chiến đấu của Mỹ với các tàu sân bay, vì thế các hành động này có thể coi như lấy đá ném vào chân mình.

Duy nhất chỉ có một đối thủ mà TQ có được lý cớ tốt để tấn công và đánh bại là Bắc Triều Tiên. Duới danh nghĩa giải quyết vấn đề vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn, cuộc chiến này sẽ được chấp nhận và thậm chí được hỗ trợ của cộng đồng quốc tế. Không có lý do gì cho Hoa Kỳ, Nhật Bản và Nam Hàn lại ngăn chặn TQ hay ra tay giúp Bắc Hàn. Điều đó sẽ đi ngược lại ý chí của cộng đồng quốc tế và không phải là sự lựa chọn của Hoa Kỳ.

Chỉ có một nước không hài lòng là Nga. Bắc Hàn đã luôn luôn được Nga coi là nơi có thể mở rộng ảnh hưởng. Nhưng về phía Tây của Nga, có vấn nạn NATO, cũng như sự dòm ngó của các nước Đông Âu. Nga không thể giúp Bắc Hàn để tạo ra sự gây hấn với TQ, vì vậy Tập Cận Bình sử dụng sức mạnh quân sự của ông với Bắc Hàn là một lựa chọn có thể xảy ra.

Nhưng Bắc Hàn cũng không phải là dễ nuốt. Có nhiều người chống đối triều đại của gia đình Kim. Nhưng dưới ảnh hưởng của các chính sách ngu dân của Đảng CS, sự chống xâm lăng duới lá cờ ái quốc vẫn là tuyệt vời. Nếu chiến tranh không kết thúc một cách nhanh chóng, nó vẫn có thể gây ra sự bất ổn trong nước và dẫn đến sự sụp đổ của chế độ ở TQ.

Từ sự phân tích ở trên, chúng ta có thể thấy rằng sự lựa chọn chiến tranh của Tập Cận Bình sẽ cho ra kết quả là hoặc bị đánh bại hoặc bị bế tắc. Vì vậy lựa chọn tốt nhất cho ông là đạt một hiệp định thương mại công bằng với HK, và bắt đầu công cuộc cải cách (reform) chính trị và tư pháp. Bởi vì việc bóp nghẹt chế độ CS không phải là mục tiêu của Donald Trump, cũng không phải là lợi ích của HK. Cái mà Trump muốn là thương mại công bằng với nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới.

Cải cách chính trị và tư pháp là lợi ích của TQ. Nếu không có sự bảo vệ quyền con người thì sẽ không có sự gia tăng thu nhập của các tầng lớp lao động, do đó không có sự mở rộng thị trường trong nước ở TQ. Không có cải cách chính trị và tư pháp, sẽ không có sự cải thiện môi trường kinh doanh, do đó đại đa số các doanh nghiệp sẽ tiếp tục chạy trốn khỏi TQ. Không mở cửa thị trường, các doanh nghiệp TQ không thể nhanh chóng du nhập công nghệ và quản trị tân tiến, và sẽ không có khả năng để thích ứng được với sự cạnh tranh trong môi trường thương mại công bằng.

Vì vậy, cho dù ai nắm quyền ở HK, việc nhanh chóng tiến đến một hiệp định thương mại công bằng với HK là lối thoát duy nhất cho TQ.

(http://bit.ly/2ivDQTr)

Lê Minh Nguyên dịch
17/1/2017














Monday, November 21, 2016

Hiện tượng Hùng Cửu Long và vấn đề hoà giải

Hùng Cửu Long (HCL) là công dân Việt Nam đi du lịch qua Mỹ. Trước khi đi anh quảng bá trên trang Facebook của anh là sẽ mặc áo dài đỏ với ngôi sao vàng to (cờ CSVN) trên ngực để đi nhiều thành phố ở Mỹ, hàm ý một sự thách thức rằng với nước Mỹ tự do, tôn trọng quyền bày tỏ, nên anh có thể làm được điều này trong an toàn, không ai dám đụng đến anh. Anh đã làm điều này ở Maryland, Washington DC..., nhưng khi đến vùng Little Saigon ở Nam California sáng hôm Chủ Nhật 20/11/2016 anh đã gặp sự cố.

Còn nhớ năm 1999 ông Trần Trường treo hình Hồ Chí Minh trong tiệm cho thuê băng video của ông ta ở Little Saigon, cư dân của thủ đô tỵ nạn này chẳng ai để ý đến vì nếu ông muốn thờ ông Hồ bên trong tiệm ông thì đó là quyền riêng tư của ông. Nhưng nó trở thành sự cố khi ông gởi faxes đến các hội đoàn và các cơ quan truyền thông người Việt để thách thức. Đó là sự xát muối vào vết thương của cư dân. Thế là biểu tình nổ ra. Lúc ban đầu khi người biểu tình còn ít, có vài vị dân cử lên tiếng bảo vệ quyền bày tỏ của ông ta, nhưng khi con số lên đến vài chục ngàn người thì các vị dân cử đều đứng về phía dân, vì ghế mà họ có là do dân mà ra. Để vừa được lòng dân, vừa bảo vệ hiến pháp (quyền bày tỏ), họ bắt Trần Trường và đóng cửa cơ sở vì tội... sang băng lậu.

Việc Trần Trường hay HCL đã làm là lạm dụng quyền tự do bày tỏ để thách thức và khiêu khích những người tỵ nạn đang sống an bình và không muốn ai khơi dậy lại những vết thương đau do CSVN gây ra cho những người thân thương hay tài sản của họ. Có biết bao nhiêu người đã chết trong tù cải tạo, trên biển cả, bị đày đi vùng kinh tế mới (thực sự là bị tống ra ngoài lề xã hội), bị cướp của, bần cùng vô sản hoá trắng trợn qua các chiến dịch đổi tiền hay đánh tư sản mại bản... Người viết có những đứa học trò ngây thơ dễ thương (con của nghị sĩ VNCH và cũng là lãnh tụ Hoà Hảo Lê Tấn Bửu) bị chết mất xác trên biển không biết nơi nào, những đồng chí, chiến hữu, hay cha anh của những người bạn thân thương bị chết trong tù cải tạo.

Ở Mỹ, ai đó có thể tôn thờ Hitler, nhưng không thể vì vậy mà họ đem các biểu tượng Nazi đến các nơi của người Do Thái để thách thức, nếu họ muốn lạm dụng quyền bày tỏ để khiêu khích thì cộng đồng (Do Thái hay người Mỹ gốc Việt) cũng sẽ sử dụng quyền bày tỏ này để phản ứng lại, tự do-liberty luôn có các giới hạn của nó để xã hội được bảo vệ.

HCL nói rằng anh ta đến Little Saigon để hoà giải, để yêu thương, anh thật là khôi hài và kịch tính. Anh có biết là chuyện hoà giải chỉ có thể xảy ra, như ở Nam Phi chẳng hạn, khi đó là sự thực tâm nhận lỗi và được thể hiện một cách cụ thể bằng luật pháp, định chế và các chính sách của chính quyền. Hoà giải không thể bắt đầu từ nạn nhân xin kẻ tạo nghiệp, hay anh công dân bên thắng cuộc HCL mặc áo của sức mạnh bạo lực đi nói lời đầu môi chót lưỡi.

Cho đến nay, chưa bao giờ, người viết xin nhắc lại là CHƯA BAO GIỜ CSVN có chủ trương hoà giải, họ chỉ chủ trương đại đoàn kết hay hoà hợp, tức là muốn nạn nhân của họ phải thần phục họ, phải "bó thân về với triều đình", phải chấp nhận là thần dân của họ, chung vào rọ của họ, nằm dưới sự lãnh đạo của họ. Họ vẫn nghênh ngang kênh kiệu, cà cuốn cho đến khi sụp đổ dù thế giới đã đổi thay. Họ không bao giờ có được một chính sách bảo hiểm (insurance policy) khi giao thiệp với Mỹ, nếu họ còn đối xử với người Mỹ gốc Việt thiếu sự tôn trọng và sự ngang hàng. Con đường từ Hà Nội đến Washington DC không thể đi tắt (shortcut) loại ra cộng đồng người Mỹ gốc Việt mà không có rủi ro.

Nhưng muốn đi ngang qua cộng đồng người Mỹ gốc Việt thì trước tiên họ phải đi ngang qua người dân trong nước mà lâu nay họ chỉ coi là công cụ, là đồ vật để thao túng và lừa bịp, vì nguời dân là thân nhân, là đồng bào, là dân tộc của người Mỹ gốc Việt. Cho nên, chuyện hoà giải chỉ có thể xảy ra khi chính CSVN biết sai, biết định chế hoá bằng luật pháp cùng các chính sách việc hoà giải, và biết khiêm cung đối thoại ngang hàng với người dân trong nước. Điều này khó xảy ra vì trong hiện tại họ còn chưa hoà giải được với người chết (Nghĩa Trang Biên Hoà) thì làm gì có chuyện hoà giải với người sống ở VN!

Người CS và thần dân của họ chỉ muốn lợi dụng nước Mỹ tự do, chỉ muốn đi trên con đường một chiều để thủ lợi chính trị, không có tư tưởng công lý (a sense of fairness) trong các mối tương quan. Facebooker Huỳnh Ngọc Chênh trong nước đã chỉ ra điều này khi viết rằng:

"Tui có ý kiến, nếu bạn Hùng trách móc gì với chuyện vừa xảy ra ở Bolsa thì Hùng nên về chợ Bến Thành Sài Gòn, mặc áo dài vàng ba sọc đỏ, tiếp xúc với mọi người làm chuyện hòa giải để đối chứng.

Chắc chắn, Hùng không bị quần chúng tự phát nào hành hung mà bị chính an ninh giả danh côn đồ đánh cho bể đầu, toe máu và ngay sau đó cảnh sát sẽ ào đến đánh bồi thêm vài đạp rồi khiêng vứt lên xe đưa về đồn.

Mấy ngày sau, nếu may mắn không tự tử trong đồn, Hùng có thể được ra tòa công khai (nhưng không có người dự) với bất cứ tội danh nào công an muốn: hoặc gây rối trật tự, hoặc chống lại người thi hành công vụ, hoặc lợi dụng quyền tự do dân chủ, hoặc tuyên truyền chống chế độ, và nặng nhất là âm mưu lật đổ chính quyền.

Bạn Hùng áo dài của tui không tin thì cứ về thử nhé." (http://bit.ly/2gbX7fB)

Có ai đó nói rằng những cư dân ở Little Saigon hay ở các nơi khác chống sự xâm lấn của CS vào cộng đồng tỵ nạn là những kẻ chống cộng cực đoan, họ sống trong quá khứ và chết trong quá khứ. Những người này vì thực tế làm ăn hay ca hát ở VN nên đã từ bỏ các giá trị mà họ có được ở Mỹ khi vào VN, hầu làm vừa lòng chính quyền CS. Đáng ra họ nên ngậm miệng ăn tiền và không ai trách họ cả vì ai cũng cần kiếm sống để sinh tồn. Nhưng khi họ theo tiêu chuẩn đôi (double standard) thì họ lại lên tiếng phản bội lại cái căn cước tỵ nạn của họ, phản bội lại cái nguyên nhân ban đầu tại sao họ bỏ VN đến Mỹ, họ lớn tiếng phê bình những người cùng cảnh ngộ với họ là sống trong quá khứ, trong khi lại quỵ luỵ CSVN và không dám có một lời phê bình về sự tàn độc bất nhân của CS. Thay vì làm thinh thì tiếng nói của họ đã làm cho họ lùn hơn những người trong nước như Việt Khang.

Không có chế độ độc tài nào tồn tại mãi mãi, luật của tạo hoá không cho phép CSVN trường trị muôn đời. Tuy hiện nay CSVN đã tiêu diệt hết các đối lập chính trị, nhưng nó cũng không ngăn được sự sụp đổ của chế độ. Rõ ràng là trong Hội Nghị Trung Ương 4 Khoá 12 ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã khẩn trương báo động về hiện tượng tự diễn biến, tự chuyển hoá, tức sự ngã lăn ra chết của Đảng CSVN vì nội bệnh.


Lê Minh Nguyên
21/11/2016




Sunday, November 20, 2016

Bác Hoài Sơn Ung Ngọc Nghĩa

cho đến nay đã 46 năm cùng tranh đấu

Cuối thập niên 1960s tôi học trường Trung Học Thủ Khoa Nghĩa ở Châu Đốc, hết năm Đệ Nhị (lớp 11 ngày hôm nay) đi thi Tú Tài I ở Long Xuyên. Kết quả thi chỉ niêm yết ở trường trung học Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên nên khi có kết quả, tôi phải đi từ quê nhà (cù lao Long Khánh trên giòng Tiền Giang, giữa quận Hồng Ngự và Tân Châu) đến Long Xuyên để dò. Khi biết mình đậu cũng cao, tôi bỏ đi lên Saigon, không về quê thông báo. Ba tôi ở nhà ra đứng ngoài đường chờ đợi (lúc đó không có phone để liên lạc) cho đến chạng vạng không thấy tôi về, ông buồn bã đi vô nhà nói với Má tôi rằng chắc tôi đã thi rớt và trốn không về nhà.

Tới Saigon tôi đến các trường trung học Petrus Ký và Chu Văn An để tìm hiểu và xin chuyển trường. Petrus Ký rất mạnh các ban A và C, Chu Văn An rất mạnh ban B (Toán) nên tôi xin vào Chu Văn An mà hiệu trưởng lúc đó là ông Nguyễn Xuân Quế vì tôi đi ban B.

Vào học Đệ Nhất (lớp 12 ngày nay) ở Chu Văn An, tôi bắt đầu đi tìm những nhà tranh đấu và các đoàn thể chính trị. Khi còn ở Châu Đốc tôi có nghe nói ông Hồ Hữu Tường là một nhân tài nên tôi tìm biết nhà ông ở Đa Kao, Phú Nhuận và đi dự những buổi ông thuyết trình. Nhưng sau một vài lần tôi cảm thấy không hợp cho một người trẻ ở độ tuổi 17 vì lúc đó ông nói về mua đất ở Biên Hoà để xây dựng nghĩa trang.

Tình cờ trên một chuyến xe đò đi miền tây có ai đó cho tôi xem tờ báo Cấp Tiến, rồi sau đó tôi có dịp đọc nguyệt san Cấp Tiến, thấy chủ trương và nhân sự có tầng số phù hợp với ước vọng của mình, với các GS Nguyễn Văn Bông, Nguyễn Ngọc Huy, Nguyễn Văn Ngôn... Tôi ghi xuống địa chỉ của Cấp Tiến ở đường Phan Đình Phùng và đạp xe đạp đến đó.

Dựng xe ở gốc cây to bên ngoài, tôi bước vào toà soạn ngập ngừng hỏi cô thư ký gần cửa về Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến. Cô cho biết bên ngoài là toà soạn của báo, còn PTQGCT là bên trong và chỉ tôi đi vào. Ba người làm việc thường trực và thoát ly cho PTQGCT (ngoại vi của đảng Tân Đại Việt) là GS Nguyễn Đình Huy hay Việt Huy ngồi bàn đầu, ông Minh Nhật Trương Dụng Khả (chú của ông Trương Tử Anh sáng lập Đại Việt Quốc Dân Đảng) ngồi bàn giữa và ông Hoài Sơn Ung Ngọc Nghĩa ngồi bàn trong cùng.

Bác Hoài Sơn, năm nay đã 93 tuổi, và GS Nguyễn Văn Ngôn trong nước vẫn còn đây, những người khác thì đã nằm xuống.

Bác Hoài Sơn là người đầu tiên tiếp tôi (1970), giải thích cho tôi về chính trị và đảng phái, trao cho tôi tài liệu và bảo về nhà đọc và suy nghĩ cho kỹ trước khi quyết định tham gia, vì việc tham gia đảng phái chính trị khá quan trọng, tương tự như chuyện lập gia đình, đôi khi mình phải ở với nó suốt đời.

Bác Hoài Sơn bắt đầu tham gia tranh đấu năm 1945, đến năm 1971 là 26 năm. Bài thơ có tên "Thiên Đàng" Bác làm năm 1971 mà khi đó ở trụ sở Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến tôi rất thích thú đọc, nói lên cái nghèo mà vui của người đi tranh đấu, xin ghi lại nơi đây.

Thiên Đàng

Sau hai mươi sáu năm dài tranh đấu
Tôi được gì? - Một vợ, bốn con yêu!
Với con chó Mina chuyên sủa gẫu
Và một xe gắn máy đã hư nhiều

Chỉ có thế mà thôi, nhưng quá đủ:
Vợ yêu chồng, con rất đổi thương cha
Đến con chó cũng trung thành với chủ
Ngày như đêm quấn quít mãi bên nhà

Chỉ có chiếc xe tàn gây khổ mãi
Hết nghẹt lò đến gãy bạt long dên
Cân vít lửa, đạp hoài không nổ máy
Siết xong vòi, lại bể dĩa tuông sên

Nhưng hư đấy rồi sửa tu cũng chóng
Cởi ra đường là rất đổi nên oai:
Con toạ trước che mình như phủ lọng
Vợ ngồi sau choàng bụng tựa mang đai

Ngày hai bửa chỉ cá kho rau luộc
Không đổi dời, mà lua vẫn quên thôi
Cần chi nữa, đến bữa ăn, miễn được
Nhìn con yêu, ngắm vợ, đã ngon rồi

Nếu chỉ đứng bên ngoài nhìn cuộc sống
Thì cõi đời là địa ngục trần gian
Nhưng chấp nhận vào trong tìm Lẽ Sống
Thì nhân gian quả thật cõi Thiên Đàng

Hoài Sơn
Vũng Tàu, 1971

Sau 1975 bác Hoài Sơn bị đi tù mười mấy năm trời, trong tù Bác nhận hết tội về phần mình để che chở cho anh em. Bác qua Mỹ theo diện HO và vẫn sát cánh cùng anh em để tranh đấu.

Sau 46 năm dài biết Bác và cùng nhau tranh đấu trong một tổ chức, tôi và các thế hệ mai sau cố gắng tiếp nối công trình còn dang dỡ của các bậc đàn anh đi trước, đó là làm sao xây dựng được một nền móng vững chắc cho chế độ Dân Chủ Pháp Trị ở Việt Nam.

Lê Minh Nguyên
20/11/2016

PS: Hình chụp hôm nay 20/11/2016


Thursday, October 27, 2016

Thử giải mã Thông Cáo chung của phái đoàn Tòa Thánh và CSVN

Theo history.com, Vatican là quốc gia nhỏ nhất thế giới. Bao quanh bởi một đường viền 2 dặm với nuớc Ý, Vatican là một quốc gia độc lập bao gồm hơn 100 mẫu Anh, bằng 1/8 kích thước của Công viên Central Park ở New York. Vatican được cai trị như một chế độ quân chủ tuyệt đối với Đức Giáo Hoàng là lãnh đạo tối cao (http://bit.ly/2eKkYQ9).

Tuy là quốc gia nhỏ nhất thế giới về phuơng diện địa dư, nhưng Vatican là chính quyền có ảnh hưởng và trị vì lâu dài nhất thế giới.

Nếu tính từ mốc thời gian năm 1,377 cho đến nay thì Vatican đã hiện hữu 639 năm. GS Nguyễn Ngọc Huy khi còn sinh tiền đã từng nhận xét, đây là một nhà nước lâu đời nhất thế giới, cho nên cũng già dặn kinh nghiệm ngoại giao nhất thế giới. Sứ mạng rao giảng Phúc Âm được Vatican khéo léo trong chính sách đối ngoại để tối đa hoá sự lan toả, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, hay trong các chế độ dân chủ hay độc tài nào. Sự khéo léo này được thể hiện ở Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975 hay Việt Nam Cộng Sản như hiện nay.

Sự khéo léo ngoại giao này của Vatican được cả thế giới biết đến và công nhận chứ không riêng gì ở VN hay chỉ một vài người thấy được. Một nhà tranh đấu VN có tiếng ở San Diego hôm trước gọi cho người viết cũng nêu lên vấn đề này khi thấy phái đoàn CSVN đi Vatican họp khoá thứ 6. Vị này tỏ ra lo lắng vì trước đây khi Chủ tịch nước CSVN, ông Nguyễn Minh Triết gặp Đức Giáo hoàng Benedict XVI tại Tòa thánh Vatican ngày 11/12/2009 thì sau đó Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ở Hà Nội được lệnh của Toà Thánh phải di chuyển, xảy ra sau biến cố đất đai ở Thái Hà và Tòa Khâm Sứ.

Do mối ưu tiên khác nhau giữa Toà Thánh (rao giảng Phúc Âm) và giáo dân (yêu nước) nên vị Giáo Sư này e ngại cuộc họp diễn ra từ ngày 24-26/10/2016 ở Vatican giữa phái đoàn CSVN do Ông Bùi Thanh Sơn, Thứ trưởng ngoại giao, hướng dẫn và phái đoàn Tòa Thánh do Đức Ông Antoine Camilleri, Thứ trưởng ngoại giao, làm trưởng đoàn, sẽ cho ra kết quả giống như trường hợp của Đức TGM Ngô Quang Kiệt, nghĩa là các vị như Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, Linh Mục Nguyễn Đình Thục, Linh Mục Đặng Hữu Nam, Linh mục Trần Đình Lai... có thể được Toà Thánh di chuyển đi nơi khác để lo mục vụ.

Bây giờ ta thử xem qua Thông Cáo chung để giải mã những gì hai bên đã đồng ý (http://bit.ly/2eL4oCz). Trong Thông Cáo chung có các đoạn sau đây:

"Phía Việt Nam... cải tiến liên tục và cụ thể trên bình diện lập pháp và chính trị... liên tục tạo điều kiện dễ dàng cho sự dấn thân tích cực của Giáo Hội Công Giáo trong chính nghĩa quốc gia...". - Ở đây ta thấy CSVN hứa hẹn với GIÁO HỘI (không phải giáo dân) là làm luật và cư xử chính trị thích ứng để GIÁO HỘI phát triển, với điều kiện phải phù hợp với "chính nghĩa quốc gia" tức với các chính sách của CSVN.

"Tòa Thánh... đã bày tỏ sự hài lòng với chính phủ Việt Nam vì đã quan tâm đến các nhu cầu của Giáo Hội Công Giáo, như việc khánh thành Học Viện Công Giáo mới đây và giúp tổ chức các buổi lễ...". - Ở đây, ta thấy mối quan hệ tốt đẹp giữa Toà Thánh và CSVN, các công tác liên quan đến rao giảng Phúc Âm được CSVN tạo dễ dàng.

"Hai bên thỏa thuận rằng Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam sẽ tiếp tục lấy hứng từ giáo huấn của Giáo Hội liên quan đến việc thực hành 'sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc'... Tòa Thánh cầu mong cộng đồng Công Giáo có thể tiếp tục cống hiến sự đóng giúp quí giá bằng cách cộng tác với các tác nhân khác trong xã hội Việt Nam, và phù hợp với luật pháp..." - Ở đây ta thấy Toà Thánh muốn GHCG Việt Nam lo việc đạo và sống hoà bình với CSVN (sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc). Toà Thánh muốn giáo dân VN cộng tác để giải quyết các mâu thuẩn (cộng tác với các tác nhân khác) và tuân thủ luật pháp CSVN (phù hợp với luật pháp).

Trên đây là các điểm chính trong Thông Cáo chung. Qua các điểm này, người viết e ngại rằng giáo dân ở bốn tỉnh miền Trung và các vị lãnh đạo tinh thần khả kính sẽ ở trong một tâm trạng rất là khó xử, giữa một bên là sứ mạng rao giảng Phúc Âm như Toà Thánh mong muốn và một bên là lòng yêu nước muốn bảo vệ sự sinh tồn của dân tộc. Cả hai đều hết sức quan trọng, nhưng nếu đặt theo thứ tự ưu tiên thì phải đặt như thế nào đây !?
 
Lê Minh Nguyên
27/10/2016



Wednesday, October 26, 2016

Nguyễn Bá Thanh - Tập 2

Bài bản của CS khi tiêu diệt đồng chí: Đồng chí nạn nhân sẽ được báo chí công bố là bị một bệnh gì đó, thường là ung thư, nhưng không cho biết ung thư gì, sau đó đưa đi nước ngoài chửa trị, rồi manh xác về, về đến cố hương xác nói "Ta khoẻ lắm, có chi mô".

Một Uỷ Viên Bộ Chính Trị, lâu nay được quy hoạch để có thể trở thành một trong tứ trụ triều đình, nay đã thình lình ngã bệnh ung thư, uỷ viên này rồi cũng như Bá Thanh đi Singapore để kiểm tra và đi Mỹ để chữa trị.

Theo educated guesstimate (ngoại suy của extrapolation) của những người biết chuyện thì 90% là uỷ viên này bị đầu độc giống như trường hợp ông Nguyễn Bá Thanh vì phe ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng muốn tiêu diệt người của phe ông Nguyễn Tấn Dũng để dọn dẹp sạch sẽ tàn dư của 3D còn nằm trong bộ máy đầu não của quyền lực, trừ những người đã đầu hàng như Nguyễn Thị Kim Ngân (đầu hàng cả năm nay) hay Đinh La Thăng (vừa mới đầu hàng).

Được biết 3D đã bị loại nhưng chưa đầu hàng và Trọng không đụng đến 3D vì các lý do:

- 3D không còn nằm trong bộ máy quyền lực đầu não.

- 3D từng nắm Bộ Công An nên hồ sơ tham nhũng của phe Trọng còn nằm trong tay phe 3D chưa khui. Đám cán bộ CS thì ai cũng tham nhũng cả, đánh tham nhũng chủ yếu là đánh phe đang ăn miếng ngon.

- 3D bị tiêu diệt có thể đi đến bể đảng vì luật chơi trong nội bộ Đảng bị phá vỡ, phe miền Nam và miền Trung trong Đảng có thể kết nhau lại chống phe miền Bắc, lấy cớ phe miền Bắc nô lệ Tàu (điều này ông Robert Keplan trong quyển Chảo Nước Sôi Châu Á cũng nhận xét như vậy, cho rằng nếu không có văn hoá Trung-Nam thì miền Bắc đã bị Tàu đồng hoá).

Vụ đánh nước mắm Masan là cơ hội bằng vàng cho phe Trọng đánh Thanh Phượng, con gái 3D. Thanh Nghị anh của Thanh Phượng phải lên tiếng để "damaged control" ngăn chận thiệt hại cho phe 3D (http://bit.ly/2eFzfjM).

Trong khi một uỷ viên BCT (Đinh Thế Huynh) đang đi qua Mỹ tập tuồng làm tổng bí thư, ngớ ơi là ngớ đến độ NT John Kerry phải nhắc tuồng vì Kerry thấy mình nói mà Huynh ta chẳng hiểu gì (http://bit.ly/2eHCBQx)

Trong khi một uỷ viên BCT giàu tiền lắm bạc (Đinh La Thăng) bị thiên lôi của Lú nện cho mấy cú thần sét nên xếp vó quy hàng.

Trong khi một uỷ viên BCT vừa chờ thời tranh tổng bí thư vừa lo làm giàu đổ vách (Trần Đại Quang) xoá cảng Saigon, di dời về Cát Lái, bán đất cho Phạm Nhật Vượng (http://bit.ly/2eGj2be) để bắt đầu năm 2017 là xây. Vượng xây gần cả trăm căn ở Tân Cảng, chưa xong đã bán hết cái vèo, giá lên cả 7 triệu đôla một căn. Sau lưng các thương vụ này là Quang. Quang còn có em trai Trần Quốc Tỏ làm bí thư Thái Nguyên để trục lợi nguồn thu Núi Pháo.

Trong khi một uỷ viên BCT đi lên bằng của sẵn có, như "Cành đón chim Nam, Bắc - Lá đưa gió lại qua" (Chi nghinh Nam Bắc điểu - Diệp tống vãng lai phong)
Khi 3D khi Lú hầu
Khi quay múa múa khi lầu trong trăng.

Thì một uỷ viên đang bất thình lình bị ung thư!

Lê Minh Nguyên
26/10/2016




Wednesday, October 19, 2016

Mị Dân

Chủ Tịch Quốc Hội là để lo lãnh đạo việc làm luật. Bà Kim Ngân từ khi lên làm Chủ Tịch QH đến nay không thông qua được luật nào cho ra hồn, mà còn tận tình xoa bóp TBT Nguyễn Phú Trọng cả năm nay, tuyên bố nhiều điều lếu láo như:

“Không phải cứ hô hào, kích động thật to,  là có được chủ quyền. Một số tổ chức cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ, nhưng chưa làm gì cho đất nước, chỉ nói và kích động làm rối tình hình", 

“Luật Biểu tình ra mà rối loạn đất nước thì không ai mong muốn."

Một trong những nguyên nhân lớn gây ra lũ lục là  lỗi của chính quyền thì không thấy bà nói đến hay đề nghị những dự luật về việc quản trị và điều hành những đê điều hay đập thuỷ điện để bảo vệ dân.

Còn việc thăm viếng và uỷ lạo dân bị nạn thì trách nhiệm đầu tiên phải là Chủ Tịch Nước hay Thủ Tướng, những người có trách nhiệm hành pháp và đã để cho cấp dưới xả lũ Hố Hô vô trách nhiệm mà hệ quả là hành hạ dân.

Bà Kim Ngân, ông Trương Tấn Sang, ông Lê Hồng Anh..., những cán bộ CS miền Nam đã bán linh hồn cho quỷ dữ, tận tình massage Nguyễn Phú Trọng, bán rẽ đám cán bộ miền Nam cho đám CS miền Bắc thân Trung Quốc (cán bộ CS miền Nam chỉ có 4/19 ghế trong Bộ Chính Trị, đã vậy mà Kim Ngân còn chạy theo đấm bóp cho Trọng). 

Người viết đứng trên lập trường dân tộc, không chủ trương kỳ thị vùng miền, nhưng đại diện vùng miền trong Đảng CSVN như thế nào nó nói lên tính có công lý hay không, không công lý trong Đảng thì làm gì có công lý trong dân tộc, tất nhiên dân tộc không thể nào đoàn kết được.

Bà Kim Ngân nên stop mị dân, nên lo làm tốt vai trò làm luật của bà. Với quốc hội trong tay, bà có thể thay đổi thể chế độc tài độc đảng bằng việc dùng luật để xây dựng các định chế dân chủ thực sự. Cho đến bây giờ, người viết nhìn bà như thế này

Đèn Hà Thành ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Bến Tre ngọn tỏ ngọn lu
Ngân về học lại chữ ngu
Chín trăng dân cũng đợi, muời thu dân cũng chờ

LMN
19/10/2016




Tuesday, October 11, 2016

Biến cố ngày 13 tháng 9 cách nay 45 năm

- Ngụy Kinh Sinh
Lê Minh Nguyên dịch
11/10/2016
 
Bốn mươi lăm năm trước, vào ngày 13 tháng 9, một chiếc máy bay của Không Lực Trung Quốc bị rơi ở Undur Khan (Ondorhaan) bên Mông Cổ. Điều này làm dấy lên sự tò mò của thế giới, và cũng gây sốc về niềm tin của tất cả người dân Trung Quốc. Cho đến nay, người ta đã không biết tất cả sự thật về nó, do đó nó tiếp tục thu hút sự nghi ngờ của các học giả và các cơ quan truyền thông. Điều này đã trở thành một sự kiện bất thường lớn trong lịch sử hiện đại và vẫn còn là một chủ đề quan trọng để chúng ta bàn luận.
 
Trong những năm gần đây, nhiều người Trung Quốc muốn tìm hiểu đã thực hiện nhiều cuộc điều tra sâu rộng về vụ việc này, cùng với một loạt các văn bản của bộ quốc phòng và những ký ức của các thành viên của những gia đình và những nhóm liên quan. Phong trào dân chủ Trung Quốc ở hải ngoại đã tổ chức một buổi hội thảo cách đây không lâu và đã thảo luận về nguyên nhân và hậu quả của biến cố Lâm Bưu cũng như các bài học kinh nghiệm được rút ra. Cuộc thảo luận này cho chúng ta thêm một ít kiến ​​thức và các trọng điểm cần quan sát, nó có giá trị để phổ biến ra cho tất cả mọi người.
 
Sau khi xem xét những ký ức gần đây và qua các cuộc điều tra, cũng như loại ra một loạt các báo cáo sai sự thật và những hiểu lầm do nhiều lý do, bao gồm như sự tự bảo vệ, một cái nhìn tương đối nhất quán về biến cố này là: Bắt đầu từ năm 1967, đó là năm thứ hai sau khi khởi đầu cuộc Cách mạng Văn hóa, Lâm Bưu và Trần Bá Đạt (Chen Boda) có những bất đồng với (lãnh đạo tối cao lúc đó) Mao Trạch Đông, mà sau đó nó phát triển thành một vụ tranh chấp về đường hướng chính trị nào cho Trung Quốc.
 
Trước đó, Lâm Bưu và Trần Bá Đạt giúp Mao Trạch Đông đánh "những người có quyền lực trong nội bộ Đảng Cộng sản chọn con đường tư bản chủ nghĩa" bởi vì họ tin rằng xã hội chủ nghĩa theo kiểu Liên Xô là siêu việt. Tuy nhiên, sự hỗn loạn gây ra bởi cuộc Cách mạng Văn hóa rõ ràng là không có lợi cho sự ổn định xã hội và phát triển sản xuất ở Trung Quốc. Lý do chính mà sự hỗn loạn không thể dừng lại được là do sự liên tục đánh đấm nhau không có mục tiêu dưới khẩu hiệu "đào sâu cuộc đấu tranh giai cấp". Do đó, ông Lưu và ông Trần kêu gọi giảm thiểu cuộc đấu tranh giai cấp và tăng cường việc phát triển kinh tế. Điều này dẫn đến sự mâu thuẫn lớn với Mao Trạch Đông và những người khác, những người muốn tiếp tục theo hướng chính trị của họ là đánh giai cấp quan liêu qua "đấu tranh giai cấp" như là chìa khóa để tạo ra một mô hình kinh tế mới. Sự bất đồng này là nguyên nhân chính cho các chiến dịch sau này như Phê Bình Lâm, Phê Bình Khổng Tử, và cũng là nguồn gốc của "lý thuyết chỉ cho năng suất" và "chửa cháy cuộc đấu tranh giai cấp" (mà Mao Trạch Đông chỉ trích).

Hai năm sau, sau khi phe Mao Trạch Đông có lợi thế thời gian, bằng cách tận dụng các chiến thuật trì hoãn và chinh phục hầu hết các đối thủ chính trị của họ, họ bắt đầu cuộc đấu tranh chống lại các ông Lâm/Trần. Tại Đại hội IX của Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP), bằng cách sử dụng vị trí được phong thánh của ông, Mao Trạch Đông phát động cuộc tấn công vào phe các ông Lâm/Trần, theo cách mà hầu như không có tính chính đáng, là không thiết lập chủ tịch nước Trung Quốc. Mao đầu tiên tấn công Trần Bá Đạt (người đã viết những gì mà phe Mao ủng hộ), để đàn áp phe "lý thuyết chỉ cho năng suất" bằng cách dùng dư luận.

Khi các cộng tác viên của ông Lâm bị tấn công và những tay chân của ông bị suy yếu, Lâm Bưu đã không phản ứng theo cách mà ông cần phải có. Ông đã sai lầm giống y như Lưu Thiếu Kỳ đã làm, bằng cách nghĩ rằng nên bỏ việc nhỏ cho những thứ lớn, và để xem hiệu quả sau này ra sao. Ông nghĩ rằng Mao Trạch Đông không thể bỏ rơi ông, và dù gì thì sức mạnh quân sự cũng nằm trong tay ông. Những gì ông đã không nhận ra là Mao Trạch Đông rất thích các cuộc đấu đá, coi đó như là một trò giải trí, bao gồm cả việc tấn công những người bạn của ông ta. Sự thay đổi này là một biến thái tâm lý được sinh ra sau khi một người trở thành một nhà độc tài.
 
Hiện nay có một số người thân của các nạn nhân đứng ra nói rằng nhóm Lâm Bưu không có chuẩn bị một cuộc đảo chính. Chúng ta cần nên thận trọng về những lời nói của những người thân có liên quan này. Ví dụ, trước khi Mao Trạch Đông chết, các thành viên của nhóm Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình, kể cả thân nhân của họ, đã không thừa nhận rằng họ đi theo "hướng chính trị tư bản" và lớn tiếng khẳng định rằng họ không chống "đường hướng chính trị cách mạng của Mao Chủ tịch". Tuy nhiên, các sự kiện sau này đã chứng minh rằng họ thực sự chống đường hướng xã hội chủ nghĩa mới của Mao Trạch Đông và thực sự chọn con đường tư bản chủ nghĩa.

Kế hoạch 571 ("571" phát âm tiếng Tàu tương tự như Vũ Khởi Nghĩa-Wu Qi Yi cho Vũ Trang Khởi Nghĩa-Wu Zhuang Qi Yi, hay "cuộc nổi dậy của quân đội") được nhiều người coi là khúc dạo đầu cho cuộc cải cách của Đặng Tiểu Bình. Trong thực tế, theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, tầm ảnh huởng sâu rộng của phong trào chống Mao Trạch Đông và với quy mô nhỏ hơn của phong trào dân chủ trong Ủy ban Phối hợp Hành động của Hồng vệ binh từ các truờng Trung học Thủ đô đã có ảnh hưởng sâu sắc trong cuộc Cách mạng Văn hóa, cũng như có ảnh hưởng trong nội bộ của lãnh đạo Cộng sản và liên quan trực tiếp tới sự chia rẽ chính trị giữa phe Mao Trạch Đông/Chu Ân Lai và phe Lâm Bưu/Trần Bá Đạt. Thêm nữa, theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, Lâm Bưu đã thực sự có ý định chuẩn bị một cuộc đảo chính vào cuối năm 1969 bằng việc huy động quân đội. Đây cũng là lý do mà Mao Trạch Đông đã gom bắt các sĩ quan cao cấp của Lâm Bưu để quản thúc tại gia sau khi máy bay của Lâm Bưu bị rơi (ở Mông Cổ).

Dù vì thì phe của Mao/Chu đã khéo hơn. Họ giải quyết được âm mưu của Lâm Bưu và dần dần dồn ông ta vào ngõ cụt. Tuy nhiên, cuối cùng rồi thì do vì Lâm Bưu đã chỉ huy quân đội trong nhiều năm, Mao Trạch Đông đã không chắc chắn lắm trong cuộc tỉ thí sau cùng với Lâm Bưu. Đó là lý do cho chuyến du hành miền nam nổi tiếng của Mao Trạch Đông trước khi kết thúc cuộc đấu, để Mao huy động và kiểm tra tình hình trước khi lâm trận. Ông ta chuẩn bị để hành động sau khi đánh giá sức mạnh của cả hai bên, chứ không phải, như sự mô tả của một số học giả ngoài cuộc, rằng để chọc giận Lâm Bưu. Khi một tay cờ chuyên nghiệp chơi cờ, ông ta sẽ nhận ra ý định của đối phương từ rất lâu trước đó, thay vì cần phải kích động sự giận dữ của đối phương.
 
Trong thực tế Lâm Bưu cũng không phải do dự. Ông đang thực hiện kế hoạch ám sát Mao Trạch Đông do con trai ông thực hiện. Ông cũng có thể đã ước tính rằng con trai còn trẻ của ông sẽ hành xử nó trong cách thức của trẻ con và không thể thành công, vì vậy nhà chiến lược khôn ngoan Lâm Bưu thực sự có chuẩn bị cho một kế hoạch dự phòng. Sau (kế hoạch ám sát thất bại) khi Mao Trạch Đông trở vô lại vòng bảo vệ quân sự của ông, Lâm Bưu đã chuẩn bị để chạy về Quảng Châu ở miền Nam cho một cuộc đấu tranh quân sự. Nếu động thái này đã thành công, sự thay đổi của lịch sử ở Trung Quốc sẽ được sớm hơn một thập kỷ. Sự đau khổ của người dân Trung Quốc cũng sẽ ít hơn một thập kỷ. Đây là lý do mà rất nhiều người vẫn ca ngợi Lâm Bưu thậm chí cho đến ngày nay.

 

Như nhiều người khôn ngoan đã nói, sự kỹ luỡng những chi tiết quyết định kết quả. Phi công máy bay nằm trong sự kiểm soát của mật vụ Chu Ân Lai, phi công đã quay máy bay lặng lẽ bay về huớng bắc và vì thế kết thúc trước cuộc đấu tranh này mà lẽ ra đã đồng cân đồng lượng với nhau. Thảm họa cho người dân Trung Quốc được tiếp tục thêm mười năm nữa.

Từ quan điểm của nhiều người vào thời điểm đó, đa số người Trung Quốc hỗ trợ chương trình đảo chánh của Kế Hoạch 571, cho nên hy vọng thành công lớn hơn là khả năng thất bại. Từ xa xưa, những người chiếm được trái tim của nguời dân sẽ có được thế giới. Các lợi ích sống còn của người dân luôn luôn cao hơn so với tất cả những lý tưởng. Nếu không phải vì Chu Ân Lai và hệ thống mật vụ của ông, lịch sử Trung Quốc đã được viết lại. Nếu không phải vì sự cẩu thả trong các chi tiết, Napoleon và Lâm Bưu, cả hai là thiên tài quân sự, đã không thể bị đánh bại.

Mặc dù cuộc đảo chính quân sự của Lâm Bưu thất bại, ông đã thực hiện được một đòn chí tử vào sự điên rồ và ảo tưởng của Mao Trạch Đông. Nó dẫn đến ảnh hưởng quyết định lên tư duy và chính sách của Mao sau đó. Nó khiến ông ta từ bỏ chiến lược đấu tranh dành quyền bá chủ với Hoa Kỳ và Liên Xô, và làm giảm sự căng thẳng trong các mối quan hệ Trung-Mỹ và Trung-Nga. Mao cũng sử dụng Đặng Tiểu Bình để thực hiện các biện pháp kinh tế của Lâm Bưu và Trần Bá Đạt v.v.., để ít nhất là giảm bớt những mâu thuẫn ở trong nuớc và ở bên ngoài, và ngăn chặn xu hướng của một sự sụp đổ nhanh chóng. Điều này đã đặt nền móng cho việc cải cách qua con đường tư bản chủ nghĩa của Trung Quốc trong những năm 1980s, và cùng lúc đã sinh ra phong trào của người dân Trung Quốc mong muốn có dân chủ, tự do, và chống chế độ chuyên chế tập trung.

Bây giờ Trung Quốc đã đi đến một ngã ba đường quan trọng khác, các điều kiện đã chín muồi để cho ra những nhân vật như Lâm Bưu. Chúng ta hãy đón xem sao về sự may mắn của người dân Trung Quốc trong lần này.