Sunday, March 13, 2016

Sự Phi Nhân Của Chính Trị

Aaron Ross Powell
Lê Minh Nguyên dịch

Chính trị khuyến khích chúng ta triệt hạ nhân phẩm những đối thủ của chúng ta và kết quả là, chúng ta tự triệt hạ nhân phẩm của chính chúng ta.

Chính trị là vô nhân đạo.

Là con người, chúng ta có năng lực lý luận. Cùng với năng lực này là khả năng để quan hệ với những người khác một cách hợp lý. Nếu bạn muốn thay đổi suy nghĩ của tôi về một điều gì đó, thì cách hay nhất, cách nhân bản nhất để làm là thông qua sự thuyết phục ôn hòa. Đưa ra những lập luận. Chất vấn tôi. Cố gắng chỉ ra những sai lầm của tôi. Đó là những gì mà người tốt bụng làm khi họ không đồng ý.

Những gì họ không làm là đánh nhau. Khi thấy bất đồng không giải quyết được, họ không rút dao hay súng để tấn công đối thủ. Họ nhận ra rằng cho dù người ta không đồng ý, ngay trong các vấn đề rất quan trọng, thì sự tôn trọng mà chúng ta có cho nhau như đồng bào đòi hỏi chúng ta cũng tôn trọng những khác biệt của nhau. Vì vậy, chừng nào bạn không sử dụng bạo lực đối với tôi hay tài sản của tôi, tôi có nghĩa vụ không sử dụng bạo lực đối với bạn và tài sản của bạn. Làm khác đi là hành xử như một kẻ vũ phu. Và chúng ta không nên làm điều đó bởi vì đó không phải là những gì mà người tốt nên làm và cũng bởi vì để sống một cuộc sống tốt đẹp, ta chỉ tìm thấy được khi sống tối đa được tiềm năng con người của chúng ta. Không có ai sống tốt khi là một kẻ vũ phu.

Nếu nhân tính căn bản - và theo đó là sự tôn trọng nhân phẩm căn bản của người khác - cấm tôi hành động thô bạo để được việc cho tôi, nó cũng cấm tôi dùng những người khác để hành động thô bạo thế cho tôi. Nếu tôi muốn chiếc xe của bạn và bạn không muốn bán nó, thì cùng chung các quy luật luân lý để nói rằng tôi không nên đập vỡ cửa kiếng để lấy xe, cũng được áp dụng cho việc tôi không nên thuê một tên côn đồ ngoài phố để đập cửa kiếng và lấy nó cho tôi.

Nhưng thuê tên côn đồ ngoài phố để hành xử bạo lực cho ta, trong thực tế là những gì mà hầu như các sinh hoạt chính trị thể hiện. Nhìn vào cuộc chiến chống ma túy. Trong xã hội dân sự, nếu tôi nghĩ rằng việc bạn sử dụng ma tuý là xấu, tôi sẽ nói với bạn như vậy. Tôi cung cấp bằng chứng và lý lẽ tại sao bạn không nên dùng nó. Tôi tiếp xúc gia đình và bạn bè của bạn để cùng tham gia với tôi. Tuy nhiên, nếu bạn kiên quyết, thì tôi phải chấp nhận điều đó - khi nào việc sử dụng ma tuý của bạn không xâm phạm các quyền cơ bản của tôi, chẳng hạn như bạn ăn cắp tài sản của tôi để chi trả cho sự nghiện ngập của bạn.

Nhưng trong xã hội chính trị, tôi không dừng lại khi các lý lẽ và chứng cứ bị thất bại. Thay vào đó, tôi quay sang phía nhà nước. Tôi kéo một số bạn bè để bỏ phiếu cho một đạo luật chống sử dụng ma túy, hoặc tôi thuyết phục một khối các nhà làm luật để làm như vậy. Với luật mới nằm về phía tôi, bây giờ tôi có thể sử dụng bạo lực để tôi được việc. Bạn muốn tiếp tục sử dụng ma túy? Tốt, nhưng bây giờ cảnh sát với khẩu súng sẽ làm cho bạn dừng lại, và nếu bạn không dừng, ông ta sẽ bắt bạn. Và nếu bạn chống lại, ông ta sẽ bắn bạn.

Nguyên tắc căn bản này - chính trị như một phương tiện tiến về bạo lực khi các phương tiện khác của sự thuyết phục đã thất bại - áp dụng cho nhiều chính sách khác chứ không chỉ là riêng cho việc chống sử dụng ma túy. Các doanh nghiệp sử dụng bạo lực của chính trị để ngăn chặn các đối thủ cạnh tranh. Các nhân viên của những trường công lập sử dụng bạo lực của chính trị để ngăn chặn các sinh viên học sinh không được đổi trường dù trường này quá tệ. Những nhà cải cách về gây quỹ vận động tranh cử muốn sử dụng bạo lực của chính trị để dập tắt tiếng nói mà họ không thích. Thị trưởng New York muốn sử dụng bạo lực của chính trị để ngăn chặn người dân New York uống quá nhiều nuớc ngọt.

Tất cả chúng ta nên gớm ghê sự thả trôi về hướng phi nhân này. Tất cả chúng ta nên cố gắng để tốt hơn so với những gì mà chính trị khuyến khích chúng ta trở thành. Tất cả chúng ta nên từ chối sử dụng bạo lực để đạt được điều chúng ta mong muốn.

Cái vấn nạn là, khi chính trị phát triển - khi việc làm quyết định chính trị tiếp tục tràn ngập và lấn áp quyết định của lãnh vực tư - thì nó trở nên ngày càng khó khăn để thoát khỏi sự phi nhân mà nó gây hại lên chúng ta. Các quyết định chính trị thuờng là thế này hay thế khác (either-or). Hoặc việc này hợp pháp hay nó không hợp pháp. Hoặc điều tôi muốn sẽ thắng hay điều bạn muốn sẽ thắng. Hậu quả là, chính trị khuyến khích chúng ta xem nhau như kẻ thù. Bạn không chỉ là một người có quan điểm khác biệt về một vấn đề nhất định hơn tôi. Thay vào đó, bạn là người muốn tôi làm những điều bạn muốn - và hậu thuẩn cho nó bằng những đe dọa bạo lực.

Khi cái nhìn của chúng ta với một nguời nào đó được lái về hướng kẻ thù, chúng ta vô hình chung bắt đầu hạ thấp nhân phẩm của người đó. Hậu quả là, chúng ta thấy không cần phải quan hệ với người đó một cách nhân đạo, tôn trọng và thông qua lý lẽ. Thay vào đó, bạo lực dễ được chấp nhận hơn. Nếu đối thủ của bạn là một kẻ vũ phu, bạn có thể đối phó với anh ta như một vũ phu.

Dĩ nhiên điều này trở nên tồi tệ hơn do sự tức giận mà chính trị kích động lên rất nhiều người trong chúng ta, sự tức giận làm tê liệt hay đè lên khả năng sử dụng lý lẽ của chúng ta, và do đó nó làm giảm đi khả năng của chúng ta để nhận ra sự phi nhân trong ứng xử của chúng ta.

Chúng ta có thể tốt hơn như vậy. Thực ra, chúng ta có trách nhiệm luân lý để tốt hơn như vậy. Nhưng, quan trọng hơn, chúng ta muốn tốt hơn thế, bởi vì chúng ta muốn sống trọn vẹn cái tiềm năng khổng lồ mà chúng ta có như là con người. Sử dụng chính trị - sử dụng bạo lực phía sau của nhà nước - để đạt được ý muốn của chúng ta, nó tiêu biểu cho sự rút lui ra khỏi cái tiềm năng này. Mối quan hệ của chúng ta với những người khác nên là những gì như lý lẽ, tôn trọng, nhiệt tình - không nhỏ mọn, đe dọa, và bạo lực.

Chúng ta nên ôm chầm xã hội dân sự thực sự, và làm tất cả những gì trong khả năng của chúng ta để từ bỏ sự phi nhân của chính trị.

bit.ly/1UqV0Rq


Saturday, March 12, 2016

Tuyên Bố của Liên Đoàn Dân Chủ Trung Quốc Hải Ngoại

Tuyên Bố của Liên Đoàn Dân Chủ Trung Quốc Hải Ngoại về phát biểu vừa qua của ông Donald Trump

Trong cuộc tranh luận của các Ứng cử viên Tổng thống trong đảng Cộng hòa vừa qua ở Miami, Florida, ứng cử viên Donald Trump công khai gọi phong trào dân chủ năm 1989 tại Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh là một sự "bạo loạn" (riot). 

Ông nói sự đàn áp và thảm sát sinh viên cùng thường dân ở Bắc Kinh năm 1989 cho thấy đó là "một chính quyền mạnh, đầy quyền lực, phản ứng lúc đó với sức mạnh nên đã dẹp được bạo loạn."

Trong những năm gần đây, ngay cả chế độ Cộng sản Trung Quốc cũng đã không còn sử dụng từ "bạo loạn" này, thay vào đó họ đã sử dụng từ "sự kiện" (incident) để mô tả phong trào.
 
Thái độ này của ông Donald Trump trong vấn đề Thiên An Môn không phải là những gì mà đa số người dân Trung Quốc có thể chấp nhận được; cũng như bất kỳ người có lương tâm nào trên thế giới. Đó là một sự xúc phạm đến những người đang chống lại sự độc tài của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
 
Chúng tôi đòi hỏi ông Trump xin lỗi cho sự xúc phạm người Trung Quốc trong những nhận xét sai lầm của ông. Chúng tôi trong phong trào dân chủ Trung Quốc không bao giờ muốn can thiệp vào sự lựa chọn của nhân dân Mỹ về những nhà lãnh đạo của họ. Tuy nhiên, cũng giống như người dân Mỹ, chúng tôi không muốn bị xúc phạm bởi những nhà lãnh đạo của các quốc gia khác.

Ngụy Kinh Sinh
Chủ Tịch
Liên Đoàn Dân Chủ Trung Quốc Hải Ngoại
Washington, DC

bit.ly/21oBbdW

https://nyti.ms/1Re4kck


Friday, March 11, 2016

Anh Nguyễn Ngọc Bích và Lẽ Biến Động

Thác là thể phách, còn là tinh anh

Tôi muốn viết về anh khi còn ở Philippines nhưng không có được sự tỉnh tâm. Sáng hôm nay 11/3 sau một giấc ngủ dài khi về đến nhà khuya hôm qua, tôi viết những lời vĩnh biệt anh, dù đã gặp anh ở nhà quàn Manila hôm 4/3 để cúi nghiêng mình vĩnh biệt anh và ôm chị Hợi chia buồn!

Cô bé activist Nancy, anh Phúc và tôi từ phi trường Manila đến khách sạn vào khoảng 7 giờ tối Thứ Năm 3/3, một giờ sau chúng tôi gặp các anh Châu, Khiết, Tâm, Hoàng... ở hành lang khách sạn, anh Châu kéo tôi ra riêng và thông báo anh Bích đã qua đời trên máy bay, máy bay chưa đáp và anh em đang chuẩn bị ra phi trường. Thật là bất ngờ và chấn động trong đau lòng cho cả nhóm!

Anh em cho biết trên máy bay từ Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) bay qua Manila ngoài anh chị Bích còn có anh Hoạt và cô Ca Dao. Nhờ có thông báo trước, khi máy bay còn trên không trung ngay lúc anh Bích ra đi, nên anh Trịnh Hội và các anh em VOICE đã chu đáo chuẩn bị trước để không bị những ngày cuối tuần làm chậm trễ thủ tục. Máy bay đến khuya 3/3 thì sáng Thứ Sáu 4/3 nhà quàn ở Manila đã để anh Bích trong phòng tang lễ cho anh em đến viếng lần cuối.

Sáng 4/3, sau khi sinh hoạt với 2 tổ chức của Philippines về vấn đề Biển Đông tại phòng họp của khách sạn, chương trình được cắt ngắn đi một giờ để chấm dứt lúc 11:00AM rồi tất cả đến nhà quàn để viếng anh Bích, và sau đó bay ra đảo du lịch Boracay cách Manila khoảng một giờ bay để bắt đầu chương trình của Họp Mặt Dân Chủ.

Ngày Thứ Bảy 5/3, trước khi bắt đầu chương trình, anh em đã để ra những phút tĩnh lặng tưởng niệm anh Bích. Ngày Chủ Nhật 6/3 trước khi chấm dứt chương trình, anh em đã long trọng làm buổi lễ thắp nến, nói về anh và những hy sinh không mệt mõi của anh cho dân chủ hoá Việt Nam.

Sau khi qua Mỹ năm 1975, tôi nghe danh anh Bích đã lâu nhưng đến khoảng năm 1994 mới gặp mặt anh ở Thượng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ. Lúc đó nghị sĩ Bob Dole là lãnh tụ đa số Thượng Viện, ông và khoảng 15 nghị sĩ khác mời ăn sáng ở Thượng Viện với khoảng 30 nhà hoạt động Châu Á. Phía Việt Nam có anh Bích, ông Tony Lâm (lúc đó là nghị viên TP Westminster), BS Phạm Đặng Long Cơ và tôi. Tôi còn nhớ anh Bích rất nghiêm chỉnh với các câu hỏi trọng tâm. Ông Tony Lâm tặng chìa khoá TP Westminster cho NS Dole và tích cực đến gặp chuyện trò từng nghị sĩ, ông giới thiệu BS Cơ và cho biết BS Cơ vừa bị cộng đồng phản đối, BS Cơ không tuyên bố gì và không năng động như ông Lâm. Khi ra về, anh Bích và tôi đi chung đường, hai anh em vui vẻ chuyện trò và anh Bích tặng cho tôi tài liệu về Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt Tại Hoa Kỳ.

Sau đó tôi gặp anh chị Bích thường xuyên hơn trong những sinh hoạt đấu tranh, thỉnh thoảng gọi hỏi anh những gì tôi không biết, như tên dịch các nhân vật CSTQ từ tiếng Anh ra tiếng Việt... Anh chị thật hiền hoà và cởi mở với anh em, không gaming, không thủ đoạn, không coi mình là trưởng lão bề trên, không có tính lãnh tụ-đàn em, anh dễ dàng nối kết với thế hệ millenials (tuổi 18-35), hết lòng đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ. Người Mỹ có câu "dân chủ là một lề lối sống" và lề lối sống của anh cho tôi sự kính quý của một nhà dân chủ chân chính.

Vì ưu tư với tiền đồ dân tộc nên anh làm bất cứ điều gì có tính đóng góp cho cuộc tranh đấu chung, trong lẽ biến di thì sự thay đổi của mười năm đời người chỉ bằng một năm vận nước, cho nên anh cố gắng chạy đua với tử thần, chạy và ngã gục trên đường, như GS Nguyễn Ngọc Huy và nhiều nhà chí sĩ khác đã nằm xuống cho quê hương.

Sáng Thứ Năm 10/3 anh Châu, cô Ca Dao và tôi ngồi trong nhà ăn của khách sạn ở Manila, anh Châu gọi phone cho anh Trinh và chị Hợi, lúc đó là khoảng 9:00PM tối Thứ Tư ở DC. Sau đó anh Châu đưa phone qua cho Ca Dao và tôi để nói chuyện với chị, chị là một người đàn bà Việt Nam xuất sắc, khi anh Bích còn sống thì lúc nào chị cũng bên cạnh anh để hỗ trợ, hiền hoà, cặm cụi trong công việc của anh. Anh em lo sợ chị không chịu đựng nỗi sự đau thương, nhưng không, chị chịu đựng đến mức độ anh em không ngờ, chị còn tỏ ra lo lắng là có quá nhiều công việc mà anh Bích còn đang làm dang dỡ. Cô Ca Dao cho biết trên máy bay khi anh Bích vừa mất, chị không tin, chị kêu anh dậy đi và thỉnh thoảng nhìn anh Bích nằm trên sàn máy bay đang được phủ kín rồi nói với Ca Dao là thấy anh còn động đậy! Chưa bao giờ biên cương của hai thế giới tử-sinh lại sát kề và khoảnh khắc đến như vậy!

Dòng sống của dân tộc cứ thản nhiên mở về phía trước, nhưng mở về hướng nào, độc tài hay dân chủ, văn minh sáng lạng hay hố thẳm vực sâu thì đều do viễn kiến và đại tâm lo cho vận mạng dân tộc của thế hệ hiện tại, nước Mỹ có được ngày nay là nhờ viễn kiến và đại tâm của những nhà lập quốc, nước Việt muốn buớc qua được sự bất hạnh của ngày hôm qua để trở thành một quốc gia hùng mạnh thì rất cần những người như anh Bích, sự ra đi của anh là một mất mát lớn cho dân tộc.

Anh Bích nằm xuống, như những anh hùng đất Việt trước anh đã nằm xuống

"Giữa đêm tối của hỗn mang dày đặc
Đây những người kết chặt giải đồng tâm
Hợp sức nhau gìn giữ suốt muôn năm
Cho máu Việt chung dòng trong biển loạn
...
Đây những người sinh nhằm thời quốc biến
Trong gian truân cố chuyển lại cơ trời
Giữa đêm sâu mưa gió rộn tơi bời
Vẫn thẳng tiến không rời đường cách mạng

Guồng tiến hoá lạnh lùng xua dĩ vãng
Nhưng vẫn không xoá được ánh kiêu hùng
Của những gương rạng rỡ nét tinh trung
Lòng dũng cảm những anh hùng đất Việt"

(Anh Hùng Đất Việt - Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy)

Thác là thể phách, còn là tinh anh, anh Bích chỉ ra đi bằng thể phách, nhưng vẫn quấn quyện cùng dân tộc và anh em bằng tinh anh. Người ta chỉ thật sự chết đi khi không còn ai nhắc gì đến họ nữa, nhưng với anh, anh đã hoà cùng dân tộc và dân tộc là một dòng sống liên tục như dòng sông chảy dưới chân cầu, nên anh vẫn sống với anh em bằng tinh anh. Cái tử để làm mới và phát triển cái sinh trong Lẽ Biến Động, nếu vô tử sẽ vô sinh, thi sĩ Hoàng Cầm trong Đêm Liên Hoan có đoạn

- Trong tiểu đội anh, những ai còn ai mất? 
- Không, không ai còn ai mất 
Ai cũng chết mà thôi! 
Kẻ trước người sau lao vào giặc 
Giữ vững ngàn thu một giống nòi

Mất còn là lẽ biến di, nhưng giữ vững ngàn thu một giống nòi là cam kết không thể thay đổi cho vận mạng dân tộc Việt của chúng ta. Anh Ngô Nhân Dụng có quyển sách "Đứng Vững Ngàn Năm", anh Bích vẫn sống và đứng vững ngàn năm trong lòng sử Việt.

Thương mến nhớ về anh.

Lê Minh Nguyên
11/3/2016


Thursday, March 3, 2016

Một Cái Nhìn Thực Tế Về Miến Điện

- Roland Watson
Lê Minh Nguyên dịch

(Bài phát biểu của ông Watson ngày 11/2/2016 tại cuộc Hội Thảo Liên Minh Dân Chủ Châu Á ở Quốc Hội Hoa Kỳ)

Tôi là một nhà hoạt động ủng hộ dân chủ trên 22 năm nay. Tôi chủ yếu làm việc ở nước láng giềng của Trung Quốc, tức Burma, mà bây giờ còn được gọi là Myanmar.

Tôi tập trung vào sự đau khổ của các sắc dân thiểu số của nước này. Họ thích được gọi là các sắc dân (chứ không phải 'thiểu số'). Không có bằng chứng cho thấy bất kỳ nhóm nào chiếm đa số.

Hôm nay, tôi nói về đất nước này trong một cung cách mà - với người phương Tây - có vẻ không quen thuộc. Nó không phải người Burma. Tôi hy vọng là vấn đề sẽ được sáng ra.

Điều quan trọng cần nhận ra là Burma chưa phải là một đất nước cho đến khi người Anh đến trong những năm 1820s. Các đường biên giới chỉ thực sự được vẽ ra sau Đệ II Thế Chiến. Nhiều nhóm, đặc biệt là ở miền Bắc và Đông Bắc, đã vận hành độc lập. Tại thời điểm này, một sự gom lùa hết sức bao trùm các nhóm sắc tộc lại vào trong một quốc gia.

Bắt đầu từ phía Tây Nam và đi xung quanh chu vi, có các sắc tộc Arakan, Rohingya, Chin, Naga, Kachin, Kokang, Wa, Mongla, Shan, Lahu, Lisu, Palaung, Pa-O, Akha, Karenni, Karen, Mon và Burma. Khi đó là 18 nhóm, và còn có những nhóm người khác nữa.

Nhóm đầu tiên di cư đến vùng này là Pyu, từ Vân Nam, Trung Quốc, tiếp theo là Mon, Karen và Arakan. Sau đó, người Burma xuất hiện vào thế kỷ thứ 9, và gây ra hàng loạt các cuộc chiến tranh. Những quốc gia thành phố (city-states) như Pyu bị tiêu diệt và toàn bộ dân chúng bị sáp nhập. Các ông vua Burma đã duy trì phần nào quyền kiểm soát kể từ thời điểm này. Trong thế kỷ 18, họ ra tay diệt chủng người Mon và nguời Arakan.

Khi nhà độc tài hiện đại đầu tiên, tướng Ne Win của Burma, nắm quyền kiểm soát năm 1962, ông ta đã tấn công rất nhiều nhóm, và các cuộc tấn công chống người Shan, Karenni và Karen tăng lên đến mức diệt chủng. Người Hồi giáo Rohingya ở phía Tây bị bức hại nghiêm trọng vào những năm cuối của 1970s, những năm đầu của 1990s, và một lần nữa bắt đầu vào năm 2012, trong cách thức của một cuộc diệt chủng cháy chậm.

Bởi vì do những hành động của người Burma, mà các nhà lãnh đạo của họ tự cho rằng mình là ưu việt, là đa số, mà đất nước đã không những chỉ bị nội chiến từ năm 1948, mà nó còn bị đau thuơng trong cả ngàn năm dưới sự kiểm soát kỳ thị chủng tộc của người Burma. Chỉ trong một năm qua thôi, quân đội Burma đã phát động các cuộc tấn công chống lại ít nhất là bảy đội quân các sắc tộc khác. Có sáu cuộc khủng hoảng về tỵ nạn chiến tranh đang diễn ra ngay bây giờ, chưa kể khoảng hai triệu người đã bỏ chạy khỏi đất nước đang tìm việc làm.

Mặc dù vậy, Burma, trong con mắt của giới truyền thông, và với Chính Quyền Hoa Kỳ và Âu Châu, được coi là một thành công lớn. Điều này là do Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ (NLD) của bà Aung San Suu Kyi hiện nay có đa số trong Quốc Hội.

Tôi muốn thận trọng, không vui mừng quá lố về tương lai. Bà Suu Kyi và các nhà lãnh đạo cao cấp khác của NLD cũng là người Burma, đa số các nghị sĩ cũng vậy. Các sắc dân khác có rất ít đại diện.

Trong những năm gần đây có một cuộc kêu gọi đối thoại ba bên, giữa chế độ độc tài, đảng NLD, và các nhóm sắc tộc. Các tướng lĩnh Burma luôn luôn từ chối. Giờ đây, với NLD trong Quốc hội và với quân đội vẫn chưa chịu thay đổi, hai trung tâm quyền lực chính thức đều là người Burma.

Nhiều người trong số những dân sắc tộc tin rằng họ đã bị gạt sang một bên. Họ phải lệ thuộc vào bà Suu Kyi để bảo vệ quyền lợi của họ, và trong quá khứ bà đã bỏ qua vấn đề sắc tộc, cho nên không có nhiều niềm tin rằng bà sẽ bảo vệ họ.

Sau cùng, nếu bà Suu Kyi là nguời có lòng tốt, nếu chính bà không phải là một nguời kỳ thị chủng tộc, bà có những chướng ngại phải vượt qua. Hiến pháp do quân đội soạn thảo đảm bảo 25% số ghế trong Quốc hội cho các đại diện quân sự. Điều này có nghĩa là mặc dù NLD tuy thắng cử áp đảo, vẫn còn một khối quân sự lớn trong cơ quan lập pháp.

Quan trọng hơn nữa, theo Hiến Pháp, quân đội kiểm soát Bộ Quốc Phòng, Bộ Biên Giới và Bộ Nội Vụ, chiếm số lượng lớn ngân sách quốc gia. Bộ Biên Giới bao gồm việc phát triển với quy mô lớn ở quê hương các sắc dân, điều này các sắc dân không muốn. Bộ Nội Vụ bao gồm cảnh sát và nhà tù, nơi vẫn còn đầy các tù nhân chính trị, và cũng bao gồm Bộ Máy Hành Chánh Toàn Quốc, hay hệ thống công chức, xuống tận cấp xã thôn.

Điều này có nghĩa là các quyền hạn của Quốc hội mới bầu bị giới hạn nghiêm trọng, nó chỉ là một phần nhỏ của chính quyền quốc gia thực sự. Và, để có được bất cứ điều gì thực hiện, nó sẽ phải làm việc với một hệ thống công chức không thân thiện do quân sự điều hành.

Burma giữ thăng bằng trong một trạng thái quân bình dễ té, và có thể đổ vỡ bất cứ lúc nào. Hiến pháp cũng cho phép quân đội khởi động một cuộc đảo chính và quay trở lại nắm quyền tuyệt đối, dưới danh nghĩa lợi ích an ninh quốc gia. Binh sĩ và cảnh sát còn được hưởng quyền miễn tố đối với bất kỳ sự lạm dụng và tội ác nào mà họ vi phạm.

Ta có thể nói bà Suu Kyi và đảng NLD bị mắc kẹt giữa người dân và các tướng lĩnh. Người dân muốn tự do và các quyền con người, và họ, cùng nhiều nghị sĩ của họ, sẽ thúc đẩy điều đó. Các tướng lĩnh không muốn nhuợng bất cứ điều gì. Bà Suu Kyi cố gắng để làm hài lòng tất cả mọi người. Như tôi đã viết trong một của những bài viết của tôi, cái gì có thể đi sai?

Như một dự đoán, tôi không nghĩ rằng bà Suu Kyi sẽ có thể giữ được sự nguỡng mộ rộng lớn như cũ. Quân đội sẽ ngày càng trở nên khó chịu. Trong khi đó, quân đội của các sắc tộc sẽ không bao giờ giải giới. Tôi nghĩ rằng có xác suất 25%, nếu không phải là 50% cơ hội, là sẽ có một cuộc đảo chính trong vòng 5 năm tới.

Tôi muốn kết luận bằng cách nói ngắn gọn về lợi ích của Trung Quốc ở Burma. Về mặt địa chính trị, Trung Quốc coi Burma như là một nguồn phong phú của những tài nguyên thiên nhiên, và như là một lối đi khác ra Ấn Độ Dương. Các doanh nghiệp Trung Quốc đã có những quyền lợi lớn trong các quặng mỏ tầm cỡ, các đường ống dẫn dầu, các đập thuỷ điện, và nhiều hoạt động khác.

Về chính trị, Bắc Kinh đã ra sức giúp đỡ mọi phe nhóm khác nhau. Các tướng lĩnh Burma là khách hàng của họ. Nhưng, Trung Quốc cũng hỗ trợ cho một số các đội quân sắc tộc mạnh nhất. Bà Suu Kyi thậm chí còn có những lời tốt đẹp cho Bắc Kinh.

Hiện đã có một báo cáo nói rằng bà sẽ mặc cả với Trung Quốc về vấn đề hòa bình. Nếu Trung Quốc áp lực được các quân đội sắc tộc chịu ký một thỏa thuận ngừng bắn trên toàn quốc, bà sẽ cho phép Trung Quốc xây thêm đập và khai thác tài nguyên.

Tuy nhiên, theo cái nhìn của tôi, tôi không nghĩ là bà sẽ làm được việc này. Các quân đội sắc tộc sẽ không bỏ rơi dân chúng của họ.

Trong mọi trường hợp, Trung Quốc có một lợi ích cốt lõi mà nó sẽ đè bẹp mọi thứ khác. Ngay cả các lợi ích kinh doanh cũng sẽ bị hy sinh nếu cần thiết. Ngoại trừ Quốc hội, Burma phải tiếp tục nằm dưới sự kiểm soát của quân đội. Trung Quốc không thể để một nền dân chủ mới và thực chất nằm cạnh biên giới của mình.

Vì như vậy, nó không chỉ sẽ nuôi dưỡng sự khát khao về dân chủ lâu nay ở chính Trung Quốc, nó còn đem lại hy vọng cho những người Tây Tạng truờng kỳ bị áp bức, và những người Duy Ngô Nhĩ ở Đông Turkestan.

Bởi vì điều này, Trung Quốc sẽ không bao giờ ngừng ủng hộ các tướng lĩnh Burma, và các tướng này biết rõ. Các tướng lĩnh đã và đang lừa phương Tây, mà các nhà ngoại giao bịp bợm của Âu Châu và Hoa Kỳ rất sung sướng để nuốt vào, bởi do lòng tham của chính họ về các nguồn tài nguyên của Burma.

bit.ly/1T9xjOo


Wednesday, March 2, 2016

Tập Cận Bình trên sân khấu thế giới: Chính sách đối ngoại của một lãnh tụ quyền lực nhưng hở sườn

Robert D. Blackwill và Kurt M. Campbell

Trong chiều hướng Trung Quốc đang càng ngày càng suy yếu về kinh tế "chính sách đối ngoại của Trung Quốc càng có khuynh hướng được hướng dẫn bởi các nguy cơ bất ổn chính trị trong nước," theo ông Robert D. Blackwill và Kurt M. Campbell, trong Báo Cáo Đặc Biệt của CFR tháng Hai 2016. Theo đó "Tăng trưởng kinh tế và chủ nghĩa dân tộc là hai dòng suối của tính chính đáng của Đảng CSTQ trong nhiều thập kỷ qua, và khi mà dòng suối đầu bị suy yếu, [lãnh tụ Trung Quốc Tập Cận Bình] có khuynh hướng dựa nhiều hơn vào dòng suối thứ hai."

Việc ông Tập "khống chế tiến trình lấy quyết định đã tạo cho ông trở thành một lãnh tụ quyền uy nhưng dễ bị hở suờn".

Để bảo vệ địa vị của mình, ông Tập "phần chắc sẽ kích động và cuờng điệu chủ nghĩa dân tộc - mà từ lâu nó đã là trụ cột của tính chính đáng nhà nước - để bù đắp cho những thiệt hại chính trị khi kinh tế bị chậm lại, để đánh lạc hướng công chúng, để ngăn chặn các đối thủ có thể dùng chủ nghĩa này để chỉ trích chống lại ông, và để đánh bóng hình ảnh của chính ông."

Báo cáo - Tập Cận Bình trên sân khấu thế giới: Chính sách đối ngoại của một lãnh tụ quyền lực nhưng hở sườn - cho rằng nền kinh tế Trung Quốc, đã có mức tăng trưởng hàng năm là 10% trong ba thập kỷ qua, đang bước vào một kỷ nguyên mới của sự tăng trưởng chậm lại đáng kể.

Để củng cố vị trí của mình ở trong nuớc, ông Tập "có thể sẽ tăng cường tinh thần sùng bái cá nhân ông, trấn áp nặng nề hơn những nhà bất đồng chính kiến, và đàn áp mạnh bạo hơn trong việc sử dụng chiến dịch chống tham nhũng để đối phó với những nhóm đặc quyền chống đối ông." Trên bình diện quốc tế, ông Tập "có thể gây tranh chấp với các nước láng giềng, sử dụng giọng điệu gay gắt trong việc bảo vệ các lợi ích quốc gia của Trung Quốc, và có chủ truơng cứng rắn hơn trong quan hệ với Hoa Kỳ và các đồng minh của HK, để lái sự quan tâm của quần chúng ra khỏi những khó khăn kinh tế."

Để đối phó với chính sách đối ngoại và quốc phòng quyết đoán hơn của ông Tập, hai tác giả kêu gọi HK nên có một chiến lược lớn cho châu Á, mà qua đó "tìm cách tránh một cuộc đối đầu Mỹ-Trung và duy trì tính chủ tể của Mỹ ở Á Châu".

Cả hai tác giả là cựu quan chức cao cấp của  chính quyền HK, có nhiều kinh nghiệm trong khu vực Châu Á, họ khuyên HK nên thông qua TPP, huỷ bỏ những hạn chế trong việc xuất khẩu dầu lửa của HK đến những đồng minh ở Châu Á, và duy trì cam kết triển khai ít nhất 60% Hải quân và Không quân HK ở khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.

Họ nhìn nhận việc xoay trục hay tái cân bằng ở châu Á là "một thành phần không thể thiếu cho một chính sách thành công của Hoa Kỳ để tham gia và phóng lực thường hơn vào trong vùng và để đối phó với sức mạnh cùng ảnh hưởng của Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình."

Lê Minh Nguyên dịch
3/3/2016

on.cfr.org/1RoDkkE


Tuesday, March 1, 2016

Đặc sứ của TBT Trọng qua TQ báo cáo ĐH12

Theo VOV, hôm 29/2, ông Hoàng Bình Quân, đặc sứ của TBT Nguyễn Phú Trọng đã báo cáo "kết quả tốt đẹp của Đại hội XII Đảng CSVN" đến ông Tập Cận Bình (bit.ly/216wZPT).

Ông Hoàng Bình Quân, UVTU, 57 tuổi, gốc Thái Bình, là Trưởng Ban Đối Ngoại Trung Ương Đảng CSVN. Ông đi lên từ Trung Ương Đoàn Thanh Niên CS HCM và Bí Thư Tuyên Quang.

Ông Phạm Bình Minh tuy là Uỷ Viên BCT, tức vai trong Đảng cao hơn ông Quân, nhưng vì đảng trị cho nên Ban Đối Ngoại Đảng trực thuộc TBT và ông Quân là đặc sứ của TBT nên trong chuyến đi này ông Quân phủ vai ông Minh.

Ngoài ông Tập, ông Quân còn gặp hai ông nắm đối ngoại Đảng CSTQ là Dương Khiết Trì (Ủy viên Quốc vụ) và Tống Đào (Trưởng Ban Đối ngoại TU).

Cùng với báo cáo "kết quả tốt đẹp của Đại hội XII" vừa qua, ông Quân còn khẳng định Đảng CSVN kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên định Chủ nghĩa xã hội, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng.

Ông Tập nhắc phía VN về "phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt". Ông Quân cam kết với ông Tống Đào là "tăng cường giao lưu hợp tác kênh Đảng", tức kênh quốc gia qua bộ ngoại giao bị coi nhẹ hơn.

Theo VOA, ông Quân đã chuyển một thông điệp từ TBT Trọng đến ông Tập, trong thông điệp ông Trọng cho biết hai nước là láng giềng gần gũi chia sẻ hệ thống chính trị giống nhau. (bit.ly/1QRnQeE)

Theo Reuters, ông Tập nói với ông Quân là "TQ và VN có vận mạng tương đồng, hai đảng CSTQ và CSVN cũng vậy" ("China and Vietnam share a common destiny, so do the Communist Party of China and the Communist Party of Vietnam"), tức quốc gia VN và đảng CSVN phải cột chặt vào TQ, cho nên nói nếu "muốn thoát Trung phải thoát cộng" là một điều không ngoa. (reut.rs/1Qp0mb3)

Để đứng thẳng lưng với TQ, VN cần một chính quyền dân chủ.

Lê Minh Nguyên
1/3/2016


Monday, February 29, 2016

Trump Chia Để Chiếm Cộng Hoà Truyền Thống

Ông Trump đang chạy tốt trên con đường chia rẽ hàng ngũ Cộng Hoà truyền thống (Establishment) để lôi kéo họ về phe mình, xe hủ lô của ông đang ủi tới ngày Thứ Ba đỉnh điểm (Super Tuesday) và có vẻ đa phần là sẽ chiến thắng trong đảng Cộng Hoà.

Đầu tiên là ông Chris Christie, Thống Đốc New Jersey, hôm 26/2 đã tuyên bố ủng hộ ông Trump.

Chiều cùng ngày ông Paul LePage, Thống Đốc Maine cũng tuyên bố ủng hộ.

Chủ Nhật 28/2 Nghị Sĩ Jeff Sessions của tiểu bang Alabama tuyên bố ủng hộ, chỉ 2 ngày trước Super Tuesday tổ chức ở đây. (https://theatln.tc/1QGUdGz)

Nghị sĩ Cộng Hòa Lindsey Graham của South Carolina hôm 26/2 ở Washington Press Club Foundation Dinner than "Đảng của tôi đã thực sự khùng" (My party has gone batshit crazy - bit.ly/1TEnO8K).

Ông Robert Kagan của viện Brookings Institution, trên tờ Washington Post cho rằng đảng Cộng Hoà đã tự mình tạo ra quái vật Frankenstein, cho nó sống dậy, nuôi dưỡng nó lớn lên, và bây giờ nó đủ mạnh để tàn phá người tạo ra nó, qua các issues như đóng cửa chính quyền, đòi huỷ bỏ các quyết định của Tối Cao Pháp Viện, đảo chánh lãnh tụ nào chống lại sự tàn phá (như Chủ Tịch Quốc Hội John Boehner là nạn nhân). Trong khi đa số trong đảng CH không phải là kẻ nhiệt tình phá hoại (bigots) nhưng họ lại là kẻ tạo điều kiện (enablers) cho nó xảy ra. (wapo.st/1QQkFnu)

Lãnh tụ đa số Thượng Viện, Nghị Sĩ Mitch McConnell vừa đưa ra một kế hoạch để các nghị sĩ CH ra tranh hay tái tranh năm nay phải tách riêng độc lập với Trump nếu Trump thắng để đại diện CH tháng 11 này. Ông đang lo lắng Trump sẽ kéo sụp CH ở Thượng Viện, mất thế đa số đang có. (bit.ly/1QQlA7m)

Nhà tỷ phú Warren Buffett tuyên bố ủng hộ bà Hillary Clinton, ông nhắn các ứng cử viên Trump và Sanders, đang loan truyền sự đen tối về nước Mỹ: Nước Mỹ đang vĩ đại, các hậu duệ sẽ thừa hưởng một đất nước tốt hơn các thế hệ cha ông. Những chính khách như Trump và Sanders hay nói ngày nay tệ hơn ngày xưa, là họ đang nói ngược. (politi.co/1TGpoa4)

Lê Minh Nguyên
29/2/2016