Saturday, February 17, 2018

Quái vật Mác-Lê đội lốt Dân Tộc Chủ Nghĩa

Không bỏ được Mác-Lê vì bỏ Mác-Lê tức là phải trả quyền lại cho dân, nhưng Mác-Lê không còn sức thu hút quần chúng thì Đảng CSVN phải làm sao đây?


Thôi thì chồng lên nó cái áo Dân Tộc Chủ Nghĩa, một hình thức sói đội lốt cừu. Mà Dân Tộc Chủ Nghĩa ở Việt Nam là chống xâm lược.


Chống xâm lược trong lịch sử Việt Nam là chống ai? - Chống Tàu, chống Pháp, chống Mỹ (dù Mỹ vào VN không phải là để xâm lược).


Nhưng chống Tàu sao được khi Đảng CSVN đang dựa vào Đảng CS Tàu để tồn tại. Đảng không dám chống Tàu mà cũng không dám để cho dân chúng trong nước chống Tàu vì sợ Tàu gõ đầu bảo tại sao không ngăn chận lại. 


Để ngăn chận lại một chính nghĩa như việc tưởng niệm hàng vạn những chiến sĩ và dân chúng đã hy sinh bỏ mình chống xâm lược Tàu ngày 17/2/1979, Đảng đã huy động tay sai ra khiêu vũ trước tượng đài Lý Thái Tổ hôm 17/2/2018. 


Đảng CS Tàu đã tròng lên đầu Đảng CSVN vòng kim cô Hội Nghị Thành Đô năm 1990 mà trong đó có một điều kiện đã được tiết lộ là: KHÔNG ĐƯỢC NHẮC ĐẾN CUỘC CHIẾN ĐÃ QUA.


Cho nên cái quái thai Mác-Lê đội lốt dân tộc này UỶ NHIỆM việc chống Tàu cho người Việt hải ngoại. Người Việt hải ngoại, vô tình hay cố ý, lại có người rơi vào cái game này của họ, cho nên ta thấy nào là chống Trung Cộng trước chống Việt Cộng sau, chống Trung Cộng để Trung Cộng sụp thì Việt Cộng sẽ sụp theo...


Trong nước, quái thai Mác-Lê đội lốt dân tộc này chỉ tập trung chống Pháp, chống Mỹ và khai thác chôm chỉa bất kỳ cái gì của dân có được làm cái của Đảng, như khai thác đội bóng U23 vào được chung kết Á Châu đến báo công Bác Hồ mặc cho các em đang rất mệt, thiếu ăn, thiếu tiêu, thiếu tiểu khi đi cà nhích từ phi trường Nội Bài mất khoảng 6 tiếng đồng hồ về.


Quái thai này những ngày trước Tết Mậu Tuất 2018 đã phô trương chống Mỹ bằng việc tổ chức rầm rộ 50 năm cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 với chủ đề “Bản hùng ca Xuân Mậu Thân 1968” (http://bit.ly/2sEPdmB).


Cũng khoảng thời gian trước Tết này họ chôm anh hùng chống Pháp Phó Đức Chính của Việt Nam Quốc Dân Đảng để cổ suý dân tộc chủ nghĩa (http://bit.ly/2sDhlX6).


Chúng ta sẽ còn chứng kiến nhiều trò làm tuồng nữa của quái thai Mác-Lê đội lốt dân tộc chủ nghĩa này. Nhưng ngày nay dân tộc đang sống trong Thời Đại Thông Tin, với sự thật được phơi bày qua các thông tin đa chiều, không như thời 1940s mà hệ thống nói dối có tổ chức của họ có thể bịt mắt quần chúng để dẫn họ đi.


Như đại văn hào Nga Leo Tolstoy nhận xét, đại ý như sau: dân tộc như con thuyền lớn, lãnh đạo như chiếc thuyền nan ở phía trước, người trên thuyền nan chống cây sào vào thuyền lớn và nói rằng mình đang lãnh đạo. Khi thuyền lớn và thuyền nan đi cùng một hướng thì dân chúng cũng nghĩ như thế, nhưng khi thuyền lớn cứ đi về hướng riêng của nó và cây sào trên thuyền nan không đụng vào được nữa thì nó thật là trơ trẽn để nói rằng Đảng đang lãnh đạo.


Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm có lẽ không sai khi viết “sản tiêu vong” trong hai câu sau đây:

“Bỉnh chúc vô minh quang tận diệt

Trọng ngân bạc phúc sản tiêu vong”

(Ngọn đuốc tối tăm thì ánh sáng mất hết

Ham tiền mỏng phúc thì của cải tiêu tan)


Nghiệp chướng cộng sản rồi cũng sẽ qua, Xuân Mậu Tuất 2018 là mùa xuân mở đầu cho hừng đông của cách mạng dân chủ.


Lê Minh Nguyên

Mùng Hai Tết Mậu Tuất 2018

Monday, January 29, 2018

Lỗi hệ thống thì nên can đảm thay đổi hệ thống

Trên An Ninh Online ngày Thứ Hai 29/1/2018 ông TS Lê Kiến Thành, con trai TBT Lê Duẩn và là đảng viên Đảng CSVN, có trả lời bài phỏng vấn khá dài và khá lý thú, trong đó ông cho rằng sự sụp đổ của chế độ chính yếu là do sự rệu rã ở bên trong Đảng CSVN mà ra.


“Tôi cứ nghĩ đến Đảng Cộng sản Liên Xô và các nước Đông Âu mà lo sợ. Vì chính họ chứ không phải các thế lực bên ngoài đã làm cho họ bị suy yếu rồi diệt vong.”


“chúng ta nhìn thấy sự lâm nguy ấy do chính chúng ta tạo ra”


“..đây là lần đầu tiên chúng ta đối diện với nguy cơ đe dọa sự tồn vong mà nguy cơ ấy do chính chúng ta tạo ra. Và nó nguy hiểm hơn nhiều.” 


“Nghị quyết TƯ 4 Khóa XI... nhắm vào những lực lượng ghê gớm nhất trong Đảng - lực lượng thao túng mọi vấn đề về kinh tế... đẩy quá trình của Đảng đến sụp đổ.”


Ông Thành than thở:

“Buồn vì trong khoảng một thời gian dài chúng ta gần như sống một cuộc đời mà cứ thấy một ông quan to là mặc định rằng đó là nhân vật không bao giờ được động tới.”


Nhưng ông Thành nên hiểu rằng khoảng 200 trung ương uỷ viên là lực lượng thành trì để bảo vệ chế độ, tại sao? - Vì đó là bảo vệ cho chính họ và giai cấp đặc quyền đặc lợi của họ, nay nếu “Cái lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng phải cháy" thì mắc mớ gì họ phải bảo vệ chế độ nữa khi không biết mình bị thảy vào lò lúc nào!?


Ông Thành than rằng:

“hệ thống giám sát và chọn lọc con người của chúng ta có vấn đề”


Đó là lỗi hệ thống do độc tài độc đảng sinh ra, ông cựu chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An đã từng thú nhận, ông Thành không dám đụng đến hệ thống do cha của ông để lại mà vẫn mơ ước dân chủ độc đảng trị vì, một mơ ước tương tự như “thiên đàng địa giới” của chủ nghĩa cộng sản, tuy ông biết rõ rằng lãnh đạo nên do sự chọn lựa của dân mà ra, nếu người dân không thích thì người dân có thể thay thế họ được qua những cuộc bầu cử trực tiếp và thường kỳ.


Ông Thành công nhận là Việt Nam cần có dân chủ nhưng vẫn mơ ước một hệ thống được designed/chế tạo ra cho mục đích độc tài có thể làm được chuyện đó:

“Tôi nghĩ sự chọn lọc tự nhiên vĩ đại nhất, hữu ích nhất của chúng ta trong hoàn cảnh này chính là xã hội. Nếu ta đẩy mạnh dân chủ cho nhân dân lên, để những người lãnh đạo đó là do nhân dân chọn lọc thì chúng ta sẽ chọn được những vì tinh tú. Tiếc là bây giờ vai trò của người dân trong việc chọn lựa người lãnh đạo hầu như không có.”


“Tôi rất buồn việc một cơ quan dân cử như Quốc hội mà lại có hơn 90% là đảng viên.”


“chúng ta không tin vào người dân”.


Ông công nhận đảng đã mục rữa:

“Vào Đảng bây giờ đi kèm với quyền lực và lợi ích... Đảng bây giờ đang ngày càng chứa trong mình những thành phần cơ hội.”


“việc phê và tự phê sẽ hoàn toàn chỉ là hình thức. Sâu mọt trong Đảng sinh ra từ đó.”


“trong lòng dân tộc ta bây giờ, cả đại nghĩa và chí nhân đều bị phân hóa ra.”


Ông Thành lấy kinh nghiệm của chính bản thân ông để phơi bày chế độ đội lốt dân chủ và Đảng hay mỵ dân bằng từ “dân chủ tập trung” để diễn tả sự độc tài toàn diện:

“..tôi là đảng viên, tôi muốn bầu TBT thì bầu như thế nào? Thứ nhất, phải bầu đại biểu của chi bộ nơi tôi đang sinh hoạt đi họp đại hội đảng bộ cấp trên; rồi đại hội đảng bộ cấp trên bầu ra người đi họp đại hội đảng bộ thành phố. Đảng bộ thành phố bầu ra người tham gia Đại hội Đảng toàn quốc rồi những người này bầu ra Ban Chấp hành TƯ...hơn 100 người này bầu ra TBT...4 lần như vậy thì sự dân chủ không còn nữa.”


Và giải pháp ông Thành đề ra để sửa chửa vẫn là độc tài độc đảng: duy trì hiến pháp độc đảng 2013, đảng chỉ định chủ tịch nước, quốc hội giơ tay “Yes Sir”.


“Khi một người dân muốn bầu ra một ông Chủ tịch nước theo như Hiến pháp thì họ được phép bầu ra ông Đại biểu Quốc hội, ông Đại biểu Quốc hội được ngồi vào Quốc hội và khi TƯ giới thiệu ông Chủ tịch nước thì ông Đại biểu Quốc hội được phép bầu ông Chủ tịch nước. Như vậy, người dân phải bỏ phiếu bầu ông Chủ tịch nước qua một nấc là ông Đại biểu Quốc hội mà thôi.”


Đã là lỗi hệ thống thì ông Thành nên chứng tỏ “con hơn cha cả nhà có phước” can đảm đứng lên thay đổi hệ thống thay vì than vãn và dằn vật nội tâm mình.


Lê Minh Nguyên

29/1/2018


(http://bit.ly/2nkhvgZ)




Friday, December 22, 2017

Chúc Giáng Sinh và Năm Mới Trong Niềm Tin Tất Thắng

Trong mùa Giáng Sinh và Tân Niên 2018, tôi xin thay mặt cho Đảng Tân Đại Việt xin kính chúc quý đồng chí, quý chiến hữu, quý thân hữu và quý độc giả được an lành, vui tuơi và ấm cúng bên cạnh người thân, cùng một Năm Mới sống động, thịnh vượng, hạnh phúc và thành đạt trong mọi công việc.


Đầu năm 1985 tổng thống Reagan khi đương đầu với Liên Bang Sô Viết, ông không bi quan mà lạc quan cho rằng chính nghĩa rồi sẽ chiến thắng và chính nghĩa đang nằm ở bên phía chúng ta (http://trib.in/2kXBkJc). Năm năm sau, Liên Bang Sô Viết sụp đổ.


Trong cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ của dân tộc Việt Nam, tuy rằng hiện nay Cộng Sản đang thẳng tay bắt bớ, đàn áp, trù dập những nhà tranh đấu bằng đủ mọi hình thức, nóng cũng như nguội, bạo tàn cũng như mua chuộc, nhưng rõ ràng chính nghĩa đang ở về phía của người dân và những nhà tranh đấu ở tuyến đầu để bảo vệ họ.


Trong khi đó, đầu não của CSVN đã và đang rệu rã một cách chưa từng thấy trong lịch sử 72 năm cầm quyền của họ, đến độ không thể nào hàn gắn được. Bây giờ ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng chỉ có hai con đường: hoặc là đàn áp giam cầm tất cả các đối thủ trong Đảng mà số đảng viên theo họ có khoảng hàng triệu người, hoặc vỡ đảng để thành đa đảng, một bước đầu cần thiết trên con đường dân chủ hoá đất nước.


Nhìn qua huê dạng bên ngoài thì ông Trọng đang tóm thu quyền lực, đang là bố già trong Đảng với uy quyền tuyệt đối mà bất cứ ai trong Đảng cũng đều run sợ. Ông là Tổng Bí Thư nắm Đảng, là Chủ Tịch Quân Uỷ TƯ nắm Quân Đội, ngồi trong Đảng Uỷ Công An để nắm Công An và tham dự họp để chỉ đạo Chính Phủ tháng 12, 2017 dằn mặt ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc rằng không phải ông Phúc nắm Chính Phủ là Đảng không chỉ đạo được và vừa để chứng tỏ với bàn dân thiên hạ là cũng như ông Tập Cận Bình ở Trung Quốc, ông có thừa sức mạnh để đả hổ diệt ruồi (http://bbc.in/2CW6zMC).


Nhưng nếu nhìn sâu xuống phía dưới cái bề mặt của sự tập quyền thì cái phần chìm của tảng băng lo sợ lại vô cùng to tát. Mới hôm 14/12/17 phát biểu trong Đại hội Đại biểu toàn quốc Hội Cựu chiến binh VN ông Trọng nói “Nếu để suy thoái mà mất Đảng, mất chế độ là mất tất cả” (http://bit.ly/2oG7ii0). Rồi hôm 15/11/2017 ông ban hành Quy định số 102-QĐ/TW về Xử Lý Kỷ Luật Đảng Viên Vi Phạm (http://bit.ly/2oDlLuZ) đe doạ đảng viên sẽ bị khai trừ Đảng nếu bôi nhọ lãnh tụ, lãnh đạo Đảng, Nhà nước, mà GS Nguyễn Đình Cống trong nước nhận xét là do Đảng CSVN đã quá suy yếu, nó ẩn giấu sự thiếu lòng tin vào cấp dưới và đảng viên, thể hiện sự kém trí tuệ, làm một việc quá lãng phí, ẩn giấu sự run sợ nên ra oai và lên gân, một sự quẩy đạp trong hấp hối (http://bit.ly/2kWz199).


Ông muốn bắt thêm hai ông Phùng Đình Thực và ông Đỗ Văn Hậu - Nguyên Tổng Giám đốc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam. Ngày 9/12/17, hàng loạt báo lề phải và đài truyền hình đã đồng loạt đưa tin, nhưng ngay sau đó ông cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã xen vào can thiệp nên Bộ Công An và báo của chế độ thi nhau đính chánh (http://bit.ly/2oE7PBf). Ông muốn tấn công nhóm lợi ích do cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh cầm đầu và có thể cũng như ông Phiêu, ông Anh sẽ không ngồi yên. Nhà báo Huy Đức, được biết là rất gần gũi với ông Trọng và ông Trương Tấn Sang đăng lên Facebook và sau đó gỡ xuống với lý do tôn trọng quy trình (http://bit.ly/2kGZx71).


Ông Trọng đang đánh các nhóm lợi ích khác để phân chia lại cái bánh tham nhũng. Hiện giờ ông đang ra sức tấn công các công ty mặt tiền của Tổng Cục 5 Bộ Công An (phe Trần Đại Quang) để chia cho Tổng Cục 2 Bộ Quốc Phòng đang phò ông. Tối 21/12/17 Công an khám nhà ông Vũ “nhôm" Phan Văn Anh Vũ một đại gia ở Đà Nẵng và cũng là một thượng tá của TC5, theo ông bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa cho biết (http://bit.ly/2kGHpKu). Ông Vũ sở hữu nhiều công ty mặt tiền như: Công ty IVC, Công ty cổ phần 79, Công ty cổ phần Bắc Nam 79... Trong khi đó, Vincom là công ty mặt tiền của TC2 Bộ Quốc Phòng được hưởng lợi trong vụ giựt bánh này. Vincom của ông Phạm Nhật Vượng, cháu cựu bộ trưởng QP Phạm Văn Trà, mà theo một cán bộ lão thành cách mạng ở Phú Yên thì Vượng mang hàm Đại tá của TC2. Vincom làm ăn trong nhiều ngành nghề nhưng buôn bán vũ khí là chính và là cơ quan kinh tài của TC2. Vượng khi xưa còn ở Đông Âu đã bắt tay với con trai (tên Dũng) đại tá Vũ Chính chỉ huy TC2 cha vợ của Nguyễn Chí Vịnh để buôn vũ khí. 


Dựa vào lời khai của Đinh La Thăng, ông Trọng tiếp tục đánh nặng thêm ông Vũ Huy Hoàng dù đã lột chức “nguyên bộ trưởng” của ông này, vì có chứng cớ mới do ông Thăng khai ra, đánh Nguyễn Văn Bình (Bình Ruồi) để phăng đến Nguyễn Tấn Dũng vì nếu không bắt ông Bình sẽ không đánh được ông Dũng, vì Thăng chưa phải là đầu mối dây.


Ông Trọng cũng đang chuẩn bị ra tay với Trần Đại Quang qua việc ông Quang nhận tiền của bà Trương Mỹ Lan chủ tập đoàn Vạn Thịnh Phát, công ty mặt tiền của tình báo Hoa Nam Trung Quốc. Nhóm lợi ích này còn có Trầm Bê đã bị bắt, cựu bí thư Saigon Lê Thanh Hải và ông ta đang lo sợ. Ông Quang đang cố thủ vì ngoài việc này ông Trọng còn có tang chứng các trang webs đánh phá ông như Chân Dung Quyền Lực là do ông Quang đạo diễn.


Ông Trọng muốn bẻ hết càng các nhóm lợi ích của các đối thủ, nhất là ông Dũng và ông Quang để đại hội 13 vào năm 2021 con đường được rộng thênh thang cho phe nhóm của ông, mà kẻ muốn thay ông đang đứng phía sau để lèo lái là ông Phạm Minh Chính, trưởng ban tổ chức, trong khi ông Trần Quốc Vượng, trưởng ban kiểm tra, chỉ là nghi binh.


Các cán bộ lão thành cách mạng của CSVN cho rằng nếu ông Trọng tiếp tục đánh thì ai cũng sợ tới phiên mình, vì ai cũng đều tham nhũng cả, cho nên đảng bị phân hoá nặng và dễ vỡ ra thành hai hay nhiều đảng trước khi có đại hội 13. Hiện tượng “tự diễn biến, tự chuyển hoá, từ bên trong và từ bên trên” mà ông Trọng hằng lo âu cả chục năm qua đang càng ngày càng tăng tốc và ông ta càng ngày càng cô đơn trên đỉnh cao của quyền lực. Việc CSVN áp dụng chính sách kỳ thị vùng miền với cán bộ đảng tự nó đã tạo ra sự phân hoá trầm trọng trong nội bộ đảng. Saigon có làm ra được 100 đồng thì phải nộp 82 đồng ra Hanoi, chỉ còn 18 đồng thì làm sao xây dựng được cầu đường và các chương trình an sinh cho dân chúng!? - đó là một sự hút máu miền Nam cho cạn kiệt. 


Ông muốn theo bước chân của Tập Cận Bình ở TQ, nhưng Việt Nam không phải là Trung Quốc, VN không phải là nước lớn như TQ để không bị ai ảnh hưởng, VN đã từng có nửa nước sống trong dân chủ tự do, VN có khối người Việt to lớn ở hải ngoại chống nhà cầm quyền CS và có ảnh hưởng lớn với khối đại chúng bên trong.


Trong khi đó thì phong trào bất tuân dân sự đã thành hình và đang phát triển, điển hình qua vụ BOT Cai Lậy đã có bước đầu thành công, trong khi cả nước có ít nhất là 8 trạm cướp đường như vậy (http://bit.ly/2kIV6sD). 


Hai yếu tố quyết định cho một cuộc cách mạng dân chủ được thành công là (1)người dân muốn thoát ra khỏi một hệ thống kềm kẹp và (2)đầu não của tập đoàn lãnh đạo đang rệu rã, thì ngày nay đã có. Vấn đề còn lại là ngày D-Day sẽ xảy ra lúc nào của cái khoảng thời gian không còn xa đó.


Một lần nữa, tôi kính chúc quý đồng chí, quý chiến hữu, quý thân hữu và quý độc giả một Giáng Sinh và một Năm Mới Trong Niềm Tin Tất Thắng.


Lê Minh Nguyên

Chủ Tịch

Đảng Tân Đại Việt

Monday, December 11, 2017

Đối sách của Cộng Sản chống lại dân chúng

Đối sách của CS chống lại dân chúng là gì? Trước hết là sử dụng dân tộc chủ nghĩa, bằng cách khích động tinh thần dân tộc ở cả trong lẫn ngòai nước, để đánh lạc hướng quần chúng và để phân hóa sự đòan kết của phe đối kháng. Thứ đến là để truyền tin đồn rằng phe chống lại họ không có tương lai, bị phân hóa, đã thất bại, vv.” - Nguỵ Kinh Sinh

*****
(Bài diễn văn của anh Ngụy Kinh Sinh, nhà lãnh đạo tự do dân chủ nhân quyền Trung Hoa đang lưu vong tại Mỹ, đọc tại lễ kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền và lễ phát giải Nhân Quyền Việt Nam tại Westminster Civic Center do MLNQVN tổ chức.

Bài nói chuyện bằng tiếng Quan Thoại, được cô Huang Ciping dịch sang Anh ngữ, và được anh Ngô Văn Hiếu chuyển sang Việt ngữ)

*******

Diễn Văn tại buổi lễ trao giải Nhân Quyền Việt Nam của Mạng Lưới Nhân Quyền ở Nam California vào Ngày Quốc Tế Nhân Quyền năm 2017

(Ngụy Kinh Sinh, Little Sài Gòn, Nam California ngày 10/12/2017)

Cảm ơn các bạn hữu Việt Nam. Hôm nay là lần thứ 69 chu niên ngày Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời. Cảm ơn quý vị đã mời tôi tham dự buổi kỷ niệm này cũng như lễ trao Giải Nhân Quyền Việt Nam năm 2017 cho các cá nhân và tổ chức nhân quyền Việt Nam. Thật bất hạnh, cả 3 nhà họat động nhân quyền là Mục sư Y Yich (một lãnh tụ người Thượng Tây Nguyên), blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và blogger Nguyễn Hữu Vinh cũng như hơn 10 thành viên của hội Anh Em Dân Chủ không thể hiện diện nơi đây để đích thân nhận giải. Tình trạng này cũng rất tương tự như của Trung Quốc chúng tôi.

Tại đây, tôi rất vui mừng gặp lại tất cả các bạn mới cũng như cũ. Tôi biết một số vị lâu hơn 10 năm rồi. Chúng ta có thể ngồi lại để thảo luận bởi vì chúng ta có chung một kẻ thù và có cùng những lợi ích chung.

Lợi ích chung của ta là gì? Đó là xây dựng quê hương mình thành một nước dân chủ. Ai là kẻ thù chung? Đó là các chế độ đảng trị Cộng Sản.

Tại sao nó là kẻ thù chung? Đó là vì đối với Đảng Cộng Sản Việt Nam (VC), nó không những chỉ là huynh đệ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (TC), mà nó lại còn học các phương cách độc đóan, kể cả kỹ thuật thống trị dân chúng. Sự thành công ngọai giao của TC đã nâng cao lòng tin tưởng của VC. Tình trạng nhân quyền ở Việt Nam và tình trạng nhân quyền ở Trung Quốc đang tồi tệ cùng lúc.

Một số người thấy sự mâu thuẫn giữa VC và TC, nhưng họ quên rằng những lợi ích chung của chúng mới thật sự quan trọng cho chúng hơn. Hai đảng CS này có những lợi ích chung trong việc đàn áp và bóc lột dân chúng. Chúng có một kẻ thù chung trong việc chống lại trào lưu về các nhân quyền dân chủ, đó là “dân trí” của hai nước ta.

Khi những nhà dân chủ của hai nước ta truyền bá tư tưởng tự do, dân chủ và nhân quyền về nước, đó là đang chuẩn bị xây dựng một xã hội dân chủ mới. Khi chúng ta đã phơi bày những điểm xấu xa của đảng CS ra hải ngọai, chúng ta đã góp củi lửa cho cuộc cách mạng dân chủ. Từ hải ngọai, sự truyền bá và thông tin về dân chúng trong nước là những gì mà chúng ta phải làm từng bước để phá bỏ những dối trá mà CS đang lừa phỉnh dân mình.

Đối sách của CS chống lại dân chúng là gì? Trước hết là sử dụng dân tộc chủ nghĩa, bằng cách khích động tinh thần dân tộc ở cả trong lẫn ngòai nước, để đánh lạc hướng quần chúng và để phân hóa sự đòan kết của phe đối kháng. Thứ đến là để truyền tin đồn rằng phe chống lại họ không có tương lai, bị phân hóa, đã thất bại, vv.

Vậy thì, nhiệm vụ chúng ta cũng rất đơn giản. Trước hết là hướng dẫn dân chúng tự quan tâm tới dân chủ và nhân quyền, chứ không phải cái thứ gọi là lợi ích quốc gia của các chế độ độc tài. Thứ hai là vạch trần những điều xấu xa của Cộng Đảng và sự giành giật quyền lực cũng như các chia rẽ nội bộ của chúng. Thứ ba là vận động cộng đồng quốc tế càng nhiều càng tốt để tạo áp lực và gây khó khăn cho Cộng Đảng về kinh tế và ngọai giao. Nếu chúng không thỏai mái thì áp lực của họ lên dân chúng sẽ giảm và các nhà dân chủ sẽ có chỗ họat động. Dân chủ sẽ trở nên càng gần hơn và gần hơn với chúng ta.

Xin cảm ơn quý vị.

https://www.youtube.com/watch?v=l7WemByyUSE&feature=youtu.be

Friday, December 8, 2017

Khi Tổng Bí Thư Phá Luật Chơi Của Đảng

Đảng CSVN có một quy luật bất thành văn nhưng vô cùng quan trọng để bảo vệ Đảng, nếu luật này bị hư hỏng thì đảng viên sẽ không còn tin vào Đảng và không còn lòng dạ nào để bảo vệ Đảng nữa, vì họ cảm thấy sự sinh tồn của chính họ bị đe doạ, họ có thể bị bắt bất cứ lúc nào - đó là “đương kim trung ương uỷ viên đứng trên luật pháp, không thể bị bắt” như ông Đinh La Thăng, trừ khi đã bị khai trừ ra khỏi Đảng. Ông Thăng là Phó trưởng Ban Kinh tế Trung ương, chỉ bị đình chỉ sinh hoạt đảng.


Chiều Thứ Sáu 8/12 tại Hà Nội, dưới sự chủ trì của CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân, UB Thường vụ Quốc hội trong phiên họp bất thường, đã biểu quyết thông qua nghị quyết "Về việc khởi tố bị can, bắt tạm giam, khám xét và tạm đình chỉ việc thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn của đại biểu Quốc hội đối với ông Đinh La Thăng, Đại biểu Quốc hội khóa XIV". Đồng thời họ cũng biểu quyết như vậy cho ông Nguyễn Quốc Khánh nguyên là Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia VN. 


Việc cho thôi đại biểu Quốc hội với ông Thăng, có nghĩa là về phía nhà nước (không phải phía Đảng) ông bị mất quyền miễn trừ dành cho đại biểu quốc hội, nên nếu ông trở thành thứ dân (bị Đảng khai trừ) thì sẽ bị xử bằng luật pháp.


Ông Herbert George Wells viết quyển The Island of Doctor Moreau (1896) và quay thành phim năm 1977, trong đó Dr. Moreau biến thú thành người bằng cách chích cho chúng một loại serum có chất gene con người và đặt ra cho chúng 3 điều luật bắt phải tuyệt đối tôn trọng: khi đã là người thì (1) không được đi bằng bốn chân, (2) không được ăn thịt người, và (3) không được giết người khác. 


Nó giống như cộng sản, đã là uỷ viên trung ương thì: (1) không được có cung cách bình dân vì đã là quan lớn, (2) không được đứng dưới pháp luật, và (3) không được bị bắt. 


Luật này giúp cho bầy thú-người có hoà bình vì nếu con thú-người nào vi phạm sẽ bị trừng trị trong “căn nhà đau đớn” (house of pain) tức phòng lab của Dr. Moreau.


Nhưng một ngày kia, sau một cuộc cãi vã với người cộng sự viên, Dr. Moreau đã máu lạnh xách súng bắn chết người cộng sự viên này, làm cho bầy thú-người nổi loạn và giết ông vì Dr. Moreau đã vi phạm trầm trọng luật do chính ông đặt ra và bắt chúng phải tôn trọng.


Trở lại chuyện ông Đinh La Thăng, chỉ trong vòng vài ba tiếng đồng hồ chiều Thứ Sáu mà việc bắt ông xảy ra nhanh chóng làm cho phe ông Thăng không trở tay kịp, nhưng cũng chính vì thế mà Dr. Moreau-Trọng đã vi phạm điều cấm kỵ: vì ông Thăng vẫn còn là đương kim uỷ viên trung ương.


Sau khi bà Kim Ngân thông qua nghị quyết truất phế ông Thăng ra khỏi Quốc hội, Đảng ủy Công an TƯ, Ủy ban Kiểm tra Trung ương (Trần Đức Vượng) và Uỷ ban Tổ Chức TƯ (Phạm Minh Chính) liền ra quyết định: Đình chỉ sinh hoạt đảng, sinh hoạt cấp ủy đối với ông Thăng, do ông Chính ký.


Cùng lúc, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an thực hiện lệnh khám xét nhà riêng của ông Thăng tại tòa CT4, chung cư Sông Đà, Nam Từ Liêm, Hà Nội (BBC 8/12).


Ông bị truy tố theo quyết định khởi tố bị can số 522/C46 và lệnh bắt tạm giam số 134/C46 trong ngày, theo điều 165 (Cố ý làm trái quy định của Nhà nước...), điều 280 (Lạm dụng chức vụ...) gây thiệt hại 800 tỷ đồng trong việc góp vốn của PVN vào Ngân hàng Đại Dương, và điều 278 (Tham ô tài sản) xảy ra tại Tổng Công ty Xây lắp dầu khí (PVC).


TS Nguyễn Quang A nhận xét về việc vi phạm điều luật cấm kỵ này của ông Trọng “Trước kia thì đến quan chức cao cấp như vậy, bị bắt thì không có, mà là bị vô hiệu hóa, rồi về nhà ngồi chơi xơi nước, bị quản thúc tại gia thì có, chứ bị bắt một cách công khai thì không.” (RFA 8/12)


Nhân danh chống tham nhũng, ông Trọng tiêu diệt các đối thủ trong Đảng mà những khuôn mặt điển hình là Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng, Trầm Bê, Trần Bắc Hà, Lê Thanh Hải...


Ông Trọng dùng mưu kế của binh thư Tôn Tử “Công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ý" để lánh mặt nhiều ngày trước đó, đến độ có tin đồn là ông bị truỵ tim, rồi chỉ trong một ngày là ông Thăng hết đường chống đở, khi vừa quyết xong ở quốc hội là đọc lệnh bắt ngay. Ông Trọng sẽ tấn công lần đến ông Nguyễn Văn Bình, Trần Bắc Hà và ông Dũng. Với ông Dũng có lẽ ông Trọng sẽ lột hết chức tước giống như ông Vũ Huy Hoàng, không còn là “nguyên thủ tướng” để làm nhục thay vì bắt ông.


Trong cuộc họp quốc hội Thứ Sáu 8/12 trước khi bắt ông Thăng, nét mặt ông Nguyễn Xuân Phúc và Trần  Đại Quang đều phờ phạt, đài VTV thì cứ cố ý chỉa máy quay vô mặt ông Phúc và ông Quang. Khi họp xong, ông Quang, ông Phúc và bà Kim Ngân qua họp Hồi đồng An ninh Quốc gia, đài VTV quay cận cảnh ông Phúc ngủ gục, có lẽ ông đã thức cả đêm để lo chửa cháy nội bộ trước đó(?) Ông Quang trong cuơng vị CTN chủ tọa Hội đồng An ninh Quốc, nhưng hình ảnh cho thấy ông không có hồn để điều khiển.


Dr. Moreau-Trọng đang hăm he tất cả các đồng chí của ông. Sáng cùng ngày, tại trụ sở Trung ương Đảng, ông họp Bộ Chính trị, nghe báo cáo tổng hợp kết quả 5 đoàn kiểm tra về công tác cán bộ, ông nói “Công tác cán bộ cực kỳ quan trọng... là nguyên nhân của mọi nguyên nhân, là gốc của mọi công việc, then chốt của then chốt...” - vietnamnet 8/12 (http://bit.ly/2BQrDCP)


Giữa hệ thống chính trị tốt (dân chủ, tam quyền phân lập, đa nguyên) có thể ngăn ngừa tham nhũng và hệ thống chính trị xấu khuyến khích tham nhũng như hiện tại thì ông chọn hệ thống xấu và hăm he cán bộ. Bản năng vị kỷ của con người thì ai cũng có lòng tham, ai cũng muốn “tích cốc phòng cơ” bằng con đường nhanh nhất nên dễ phạm vào tham nhũng, nếu như không có định chế tốt để điều tiết và ngăn ngừa. Quyết định duy trì định chế xấu và hăm he cán bộ, ông trở thành kẻ thù của tất cả đảng viên.


Hiện tại thì ông Trọng chưa dám đụng tới ông Quang vì ông Quang có lực lượng và nắm tình báo khi làm thứ trưởng công an, cho nên ông Quang có bùa để đánh phe ông Trọng về tham nhũng và các thứ dơ bẩn khác. Tuy nhiên, ông Tô Lâm chắc khó giữ được ghế bộ trưởng công an, có phần là ông Trương Hoà Bình sẽ tạm thời kiêm nhiệm. Ông Trọng có lẽ cũng không động đến các con của ông Dũng để tránh mang tiếng tiểu nhân trả thù vặt và để cho kế hoạch triệt ông Dũng không quá lộ liễu. Nhưng vì quá muốn triệt hạ phe Dũng mà ông Trọng dường như đã hy sinh 70,000 ngàn người Việt đang sống ở Cam Bốt, ông Trọng không can thiệp vào việc Hun Sen đuổi dân Việt, bù lại cho việc Hun Sen làm ngơ để ông Trọng bắt Trầm Bê (Bê mang hàm trung tướng Cam Bốt).


Điều khôi hài với ông Trọng là chính ông là người bao che và vuốt ve tham nhũng (http://bit.ly/2BODf9y) và chính ông cũng tham nhũng, ông đã từng nhận hằng triệu đôla trong vụ Ciputra năm 2002, nhưng lại thẳng tay trấn áp đối thủ trong Đảng bằng chiêu bài chống tham nhũng. 


Trong Quy định xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm (Quy định 102-QĐ/TƯ thông qua ngày 15/11/2017) do ông Trần Quốc Vượng thay mặt Bộ Chính trị vừa ký ban hành, theo Điều 33(1)(c) đảng viên dâm ô, sách nhiễu tình dục thì chỉ bị khiển trách, còn đảng viên nào đòi thực hiện xã hội dân sự sẽ bị khai trừ khỏi Đảng, nó đi ngược với sự trong sạch hoá guồng máy Đảng, mà chỉ là sự càng tập trung thêm quyền lực và sự trả thù. - vietnamnet 7/12 (http://bit.ly/2BPAXqH)


Dạo sau này sức khoẻ ông Trọng có vẻ suy yếu thấy rõ, ông đang đối diện với quá nhiều kẻ thù trong Đảng, chỉ cần ông bệnh liệt giường là kền kền sẽ mổ thịt ông ngay.


Phá luật chơi, Dr. Moreau trước khi bị bầy thú-người xé xác ông còn cầm roi quất chúng. Dr. Trọng liệu còn quất được bao nhiêu roi trước khi bị các đồng chí của mình ăn tươi nuốt sống?


Lê Minh Nguyên

8/12/2017


http://bit.ly/2yQuGfD




Thursday, November 30, 2017

Y Án Mẹ Nấm CSVN vuốt ve tham nhũng bạo tàn với dân

Sáng ngày 29/11, Tổng bí thư CSVN Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri Hà Nội, khi trả lời về tệ nạn tham nhũng, ông nói “không phải kỷ luật nhiều là thành công, cốt đánh thức người ta dậy, đừng vi phạm pháp luật, mở đường cho người ta tiến tới mới là thành công", ông cũng cho biết “làm nhưng phải giữ ổn định" (vnexpress 28/11/17).


Nếu nói theo cách của người thường dân thì nó có nghĩa là: đánh tham nhũng sẽ gây bất ổn trong đảng, chế độ sẽ sụp, thay vì đánh thì ta nên vuốt, khuyên họ đừng mê tiền vì như vậy phạm luật, đã tham nhũng rồi thì cứ giữ, tôi không truy anh đâu, tôi mở đường cho anh lên cao nữa nhưng anh nên tham nhũng ít lại một chút.


Đó là lý do tại sao trong hội nghị trung ương 6 ngày 4-11/10/2017 ông Trọng không dám đụng đến Đinh La Thăng hay Nguyễn Văn Bình.


Ông Trọng từng nói chống tham nhũng “là ta đánh vào ta” (vietnamnet 17/10/16) thì làm gì có chuyện đánh cho đau hay bị thương, đánh cốt để làm trò xiệc mà thôi.


Ông lôi ông Hồ ra để che chắn cho việc ve vuốt tham nhũng của ông, nói rằng “Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định" (vietnamnet 6/10/2014). Giữ ổn định ở đây có nghĩa là Đảng CSVN giữ độc quyền lãnh đạo để hút máu nhân dân.


Nếu nói thẳng ra thì Đảng là tham nhũng, tham nhũng là Đảng, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Đảng là ký sinh trùng đang giết dần cơ thể Việt Nam. Thanh gươm và lá chắn an ninh, quân đội để bảo vệ Đảng, tức để bảo vệ tham nhũng.


Dân không chấp nhận như vậy vì nó giết dần cơ thể Việt Nam (tức người dân). Khi tham nhũng và áp bức bạo tàn càng khốc liệt thì nó nén lên cơ thể Việt Nam và đến một lúc nào đó thì cơ thể không chịu đựng được nữa, cái trật tự xã hội trong ngột ngạt không thở được đó phải được nổ tung để phá vỡ xích xiềng, đó là lúc cách mạng dân chủ xảy ra.


Hôm Thứ Năm 30/11 trong phiên xử phúc thẩm của Tòa án Nhân dân cấp cao Đà Nẵng tại Nha Trang, CSVN đã giữ nguyên án sơ thẩm 10 năm tù giam cho blogger Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh). Các luật sư tham gia bào chữa cho Quỳnh nói rằng bản án “bất công”, “không khách quan”, “nặng hơn cả án giết người” vì theo luật sư Nguyễn Khả Thành “có những bản án giết người, tòa xử 8 năm hoặc thấp hơn”. (VOA 30/11/17)


Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, mẹ của Quỳnh, cho biết những nguời ủng hộ Quỳnh bên ngoài tòa đã bị an ninh mặc thường phục hành hung, cướp điện thoại, có người bị bắt đưa lên xe chở đi, trong số bị đánh bị bắt có blogger Trịnh Kim Tiến.


Trong khoa học xã hội, có một định luật gọi là “A Arrow R” hay A ——> R tức Action ——> Reaction, có nghĩa là lực gây ra phản lực. Càng áp bức thì sức bật dậy càng cao và đó là dấu hiệu u ám của chế độ vì phản lực của cách mạng dân chủ sẽ cận kề hơn.


Đảng Tân Đại Việt hết sức phẩn nộ trước sự bạo tàn với lương dân của chế độ và kêu gọi dân chúng quan tâm tham dự vào việc tranh đấu đòi quyền làm người, đòi quyền sống và sự tiến lên của dân tộc Việt Nam ta.


Cách mạng dân chủ xảy ra càng sớm thì những bản án cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và các nhà tranh đấu đang bị giam cầm chỉ còn là rác rưới của một chế độ đã qua.


Lê Minh Nguyên

Chủ Tịch

Đảng Tân Đại Việt





Saturday, November 25, 2017

Zimbabwe Và Bàn Tay Trung Quốc



Tổng thống Robert Mugabe, 93 tuổi của Zimbabwe đã trị vì 37 năm, chính thức bị Quốc Hội hạ bệ hôm 24/11/2017 và phó tổng thống Emmerson Mnangagwa 75 tuổi lên làm tổng thống.

Ông Mnangagwa cũng là một sản phẩm từ đầu của chế độ, cùng trong đảng cầm quyền Zanu với ông Mugabe, cùng trãi qua 37 năm trong chính quyền và dùng an ninh, quân đội thẳng tay đàn áp đối lập đến độ ông được đặt cho biệt danh là “Cá Sấu” và được cho là người rất tàn bạo. Ông là một trong những đảng viên đầu tiên của đảng Zanu được đưa qua TQ để huấn luyện.

Lãnh tụ của đảng đối lập MDC (Phong Trào Thay Đổi Dân Chủ), ông Morgan Tsvangirai nghi ngờ ông Mnangagwa liệu có thể thay đổi được hai nét lớn là “văn hoá tham nhũng” và “văn hoá bạo lực” của chế độ.

Trung Quốc là nhà đầu tư lớn nhất ở Zimbabwe. TQ cũng đầu tư lớn ở Sudan, Zambia và gần như cả lục địa Phi Châu.

Ở Zimbabwe và nhiều nơi khác trên thế giới, Trung Quốc đang dần dần thay đổi phương pháp tiếp cận từ không can thiệp, chỉ quan tâm đến kinh doanh sang hướng can thiệp, được các nhà quan sát coi là đứng sau trong vụ hạ bệ tổng thống Mugabe.

Ngày 7/11 ông Mugabe cất chức phó tổng thống ông Mnangagwa để muốn đưa bà vợ trẻ Grace Mugabe 52 tuổi lên thay, chuẩn bị cho việc kế vị ông ta. Ông Mnangagwa đào tẩu qua Nam Phi hai tuần.

Ba ngày sau (ngày 10/11) tư lệnh quân đội Zimbabwe, ông Constantino Chiwenga viếng TQ, gặp ủy viên Quân Ủy TƯ kiêm Tổng tham mưu trưởng Quân đội Trung Quốc tướng Lý Tác Thành và Bộ Trưởng Quốc Phòng Thường Vạn Toàn. Hai bên cam kết hai nước “sát cánh mưa nắng có nhau”. (http://cnn.it/2zlNNw5)

Bốn ngày sau chuyến viếng thăm TQ (tối 14/11) thì xe tăng của Lực Lượng Quốc Phòng Zimbabwe tiến vào thủ đô Harare.

Trên Hoàn Cầu Thời Báo của TQ hôm 16/11 nói rằng họ đã lo lắng cho sự an toàn lâu dài của đầu tư TQ ở Zimbabwe và sự thay đổi chính quyền ở Zimbabwe sẽ có lợi cho mối quan hệ của hai nước. (http://bit.ly/2Bn6iBU)

TQ cũng đang can thiệp vào Bangladesh và Miến Điện về vụ khủng hoảng người Rohingya, đưa ra kế hoạch 3-giai đoạn để đẩy hai bên giải quyết, và hai nước đã ký thoả thuận để cho hàng ngàn người Rohingya được hồi hương (http://reut.rs/2BlC1D9).

Thông cáo của bộ Quốc Phòng TQ hôm 22/11 cho biết trong cuộc hội đàm tại Bắc Kinh giữa tướng Min Aung Hlaing, tổng tư lệnh quân đội Miến Điện và tướng TQ Lý Tác Thành, TQ đã tuyên bố rằng trước tình hình an ninh khu vực phức tạp và luôn biến đổi, TQ sẵn sàng duy trì trao đổi thông tin chiến lược với quân đội Miến Điện (RFI 23/11/17).

TQ đã can thiệp mạnh mẽ vào Cam Bốt đến độ thủ tướng Hun Sen tự tin để thẳng thừng chỉ trích và xoay lưng với Hoa Kỳ. Hôm 19/11 ông Hun Sen đã lên tiếng thách thức và thúc giục HK hãy cắt mọi viện trợ cho nước ông, cùng bắt các nhà báo gởi bài cho đài RFA (VOA 19/11).

TQ bước từ giai đoạn ẩn mình chờ thời (thao quang dưỡng hối) của thời Đặng Tiểu Bình qua giai đoạn can thiệp chính trị vào nội bộ nước khác của thời Tập Cận Bình. Từ đó ta có thể rút ra hai nhận xét.

Ở Zimbabwe, dù ông Mnangagwa có hứa hẹn một cuộc bầu cử “tự do” vào năm 2018, nhưng với bàn tay lông lá của TQ đứng sau thò vào, với hồ sơ “Cá Sấu” tàn bạo của ông Mnangagwa, với đảng cầm quyền Zanu vẫn cai trị thì khó có thể tin rằng Zimbabwe có được một cuộc bầu cử thật sự dân chủ, nó chỉ là chế độ Mugabe mà không có Mugabe. Cái ưu điểm của một cuộc chính biến không gây đổ máu này sẽ không có giá trị gì nếu vựa lúa mì không phục hồi và chính trị không có dân chủ, nó chỉ là một dạng thuộc địa mới cho TQ khai thác tài nguyên thiên nhiên cũng như khai thác thị trường tiêu thụ.

Nhận xét thứ hai là Việt Nam rồi cũng sẽ đi vào vết chân của Zimbabwe và Cam Bốt khi vẫn không chuyển qua dân chủ để huy động sức dân và ý chí độc lập của dân tộc. TQ rất dễ thao túng một nhóm nhỏ độc tài, nhưng không dễ thao túng cả một dân tộc. Khi hiệp ước biên giới 1999, hiệp ước vịnh Bắc Bộ năm 2000 đã ký sau gần hai thập niên vẫn còn giữ trong bí mật, không đưa ra được một bản đồ thì kẻ mạnh luôn luôn thắng vì kẻ yếu quá cô đơn, không có dân hậu thuẩn.

Chưa có chỉ dấu nào cho thấy chính quyền CSVN có thực tâm thay đổi đất nước qua dân chủ. Ông TBT Nguyễn Phú Trọng thừa nhận lý tưởng Mác-Lê đã hết hấp dẫn qua câu “chán Đảng, khô Đoàn, nhạt chính trị”, nhưng không vì thế mà ông muốn thay đổi qua dân chủ, mà sắp đi theo con đường Trung Quốc đã đi là “ái quốc” (Giấc Mơ TQ, Đại Hán, xây đảo, lấn chiếm...) để ông có thể mị dân.

Cách đây hơn 10 năm anh Nguỵ Kinh Sinh từng nhắc nhở là chúng ta nên tranh đấu bằng ngọn cờ dân chủ, còn ái quốc thì chúng ta đều có thừa nhưng CS giựt ngọn cờ này đi rất dễ và chúng ta sẽ không giữ nỗi vì bộ máy chính quyền với biết bao nhiêu phương tiện đang nằm trong tay họ.

Không khí đang có vẻ như sắp tới đây phong trào ái quốc sẽ ào ào thổi đến để cuốn hút giới tranh đấu và quần chúng bên ngoài (trong nước CS không dám và cũng không cho dân dám bày tỏ lòng ái quốc vì sợ TQ bóp mũi) và những người tranh đấu ở hải ngoại nếu không khéo sẽ tiêu thụ năng lực của mình ra ngoài hồng tâm của tranh đấu dân chủ.

Một nhà trí thức trong nước vừa viết trên Facebook dự báo rằng “ĐCS chuyển đổi thành một đảng dân tộc chủ nghĩa, bán phần hoặc toàn phần, là khả năng như là tất yếu. Song song đó, thể chế chính trị có thể biến đổi từ độc tài chuyên chế sang dân chủ giả hiệu...Đấy là khả năng xảy ra cao nhất...”

Thay vì xây dựng phong trào tranh đấu dân chủ, nếu không khéo, chúng ta sẽ đi vào mê cung chống Trung Cộng và lấy đó làm hồng tâm.

Dĩ nhiên, chúng ta dứt khoát chống TQ bá quyền lấn đất, lấn biển, lấn kinh tế thương mại VN, nhưng đó là ưu tiên thứ hai bên cạnh hồng tâm.

Cho nên, dấy lên một phong trào cách mạng dân chủ do quần chúng đứng lên là điều chúng ta cần nên nghĩ đến để vận động, để xúc tác cho nó trở thành hiện thực.

Lê Minh Nguyên
25/11/2017