Sunday, August 7, 2016

Radio Diễn Đàn Tự Do, mục thời sự quốc tế

Radio Diễn Đàn Tự Do, mục thời sự quốc tế và Việt Nam với anh Hoàng Bách hôm đầu tuần tháng 8/2016.

bit.ly/2aF6io1


David Satter trên Fox News

Hôm sáng 2/8 anh David Satter và cô Jenna Lee thảo luận trên Fox News về việc ông Putin nổi lên nắm quyền và bài viết của David trên báo National Review.

Phỏng vấn trên Fox News có tên:
Chuyên gia về Nga: Các chính khách Hoa Kỳ không nắm bắt sự tham nhũng của Putin (Russia expert: US politicians don't grasp Putin's corruption)

Việc ông Donald Trump nói lung tung về mối liên hệ giữa ông ta và ông Putin, David nhận xét ông Trump nói rất nhiều điều mà ông ta không biết về Nga. David hy vọng khi ông Trump sau khi được cho biết các thông tin tình báo nghiêm trọng thì sẽ thay đổi quan điểm.

Ông Trump đã từng khen ông Putin là lãnh tụ mạnh và ông Trump khoe có quan hệ tốt với ông Putin. Ông Manafort, người chỉ huy chiến dịch vận động tranh cử của ông Trump từng là cố vấn của cựu tổng thống thân Nga của Ukraine (Yanukovich, bị lật đổ 18-23/2/2014). 

Phóng viên Fox News nói rằng ban vận động của ông Trump làm việc để giảm nhẹ lời lẽ chống Nga trong cương lĩnh của đảng Cộng Hoà. 

Hồi tháng 11/2015 ông Trump nói ông rất thân thiện với ông Putin. Trong quá khứ, ông Trump thường nhờ các nhà tài chánh của Nga giúp đỡ để thực hiện việc mua các bất động sản của ông.

David chứng minh việc ông Putin nổi lên nắm quyền bằng cách dùng cơ quan tình báo quốc gia FSB (hậu thân của KGB) đặt bom các chung cư để giết chính dân mình rồi đổ thừa cho khủng bố Chechnya rồi gây chiến để dân chúng ủng hộ bầu ông vào ghế tổng thống. 

Trước khi bom nổ, mức ủng hộ cho chính quyền Yeltsin-Putin chỉ 2% vì các xí nghiệp quốc doanh thời CS gần như bị cho không cho các oligarchs tay chân (nhóm ít người nắm hết tài sản quốc gia) và kinh tế tan nát. 

Sau vụ bom nổ, ông Putin cho ám sát rất nhiều phóng viên Nga muốn điều tra độc lập về việc giết dân này.

Về bà Hillary Clinton, David nói khi bà làm ngoại trưởng, chính bà đã cùng TT Obama thực hiện chủ trương "reset" hay "xoá bài làm lại" để thân thiện với chính quyền Putin. Bà đã trao cho ngoại trưởng Nga (Sergey Lavrov) nút reset để ông ta bấm, trong khi Putin thì cần tạo ra kẻ thù để cai trị Nga và chưa bao giờ xem Hoa Kỳ là bạn.

Tờ báo chính trị có uy tín National Review gọi ông Putin là The Bloody Czar (Nga Hoàng Vấy Máu).

Tháng 7/2016 David đã điều trần trước uỷ ban về Nga của Quốc Hội HK để giúp các nhà lập pháp HK trong việc hình thành chính sách của HK với Nga.

bit.ly/2aEJ0ir

LMN






Friday, August 5, 2016

Dân chủ của quân đội chê quân đội làm dân chủ

Hôm nay 5/8 báo lề phải của Miến Điện chê Thái Lan rằng: 

"Nếu bản dự thảo hiến pháp Thái Lan được thông qua trong cuộc trưng cầu dân ý sắp tới thì nền dân chủ của nước này sẽ ở dưới tiêu chuẩn và bị hạn chế", tờ báo Myanma Alinn Daily của nhà nước Miến Điện phê bình trong bài xã luận.

Thái Lan sẽ tổ chức trưng cầu dân ý ngày Chủ Nhật 7/8/2016 bản hiến pháp mới mà các nhà phê bình nói rằng nó sẽ hiến định quyền giám sát quân sự lên chính phủ dân cử.

Theo dự thảo hiến pháp mới, một Thượng Viện do chỉ định (chứ không do dân bầu) với ghế dành cho các chỉ huy quân sự để kiểm soát các nhà lập pháp được bầu.

Thái Lan từ khi thiết lập chế độ quân chủ lập hiến (tức dân chủ có vua) năm 1932 đến nay vua Bhuminol (lên ngôi 1946) thao túng nền dân chủ của xứ này, làm cho dân chủ không được vận hành và chỉ có trên hiến pháp để đọc cho vui. Ông Bhuminol thao túng Viện Bảo Hiến và quân đội, dùng hai nơi này làm công cụ để dẹp bất cứ chính quyền nào mà ông không thích, với 20 lần đảo chánh và 18 bản hiến pháp.

Nay ông ta sắp chết (đã 88 tuổi) và triều đại đang suy tàn, công chúa Sirindhorn có chút uy tín nhưng việc nối ngôi thì sẽ về tay hoàng thái tử tầm thường thất phu không chút uy tín Vajiralongkorn. Tranh quyền đang diễn ra mãnh liệt trong hoàng cung và trong quân đội.

Quân đội biết là hoàng gia đang suy tàn và muốn nắm quyền tối cao khi vua Bhuminol nằm xuống cho nên họ ra tay đảo chánh, nắm quyền và làm dự thảo hiến pháp để quân đội là chủ tể (như Miến Điện).

Tương lai chính trị Thái Lan đa phần là không ra gì, đi về hướng quân phiệt. Hoàng gia có thể bị cho về vườn làm thứ dân đuổi gà như Nepal nếu không khôn ngoan đi theo con đường dân chủ của Bhutan mà việc nước để cho những người do dân bầu đảm trách. 

Nếu quân đội muốn thay quân vương để thao túng thì cũng không thể tạo ổn định chính trị lâu dài vì lực lượng dân chủ đã mạnh và không chấp nhận, đó là chưa kể quân đội sẽ dễ rơi vào cái bẫy của Trung Quốc như đã thấy trong thời gian vừa qua.

Cầu nguyện cho Miến Điện!
Tiếc cho Thái Lan!
Nhưng Việt Nam thì lại càng đáng tiếc hơn!

Lê Minh Nguyên
5/8/2016

(Bit.ly/2aOLKq9)


Thursday, August 4, 2016

David Satter nói về cái tệ của Nga, Trump và Clinton

August 4, 2016

Hà Giang/Người Việt

LTS – Lễ Tưởng Niệm cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy và buổi hội thảo chính trị do đảng Tân Đại Việt tổ chức tại Little Saigon thu hút được sự tham dự của một nhân vật đặc biệt: Ký giả David Satter. Ông Satter là ký giả, học giả, chuyên gia từng nghiên cứu về cộng sản Liên Xô và Đông Âu từ thập niên 1970s. Ông từng làm việc cho tờ Financial Times tại Moscow, xuất bản bốn cuốn sách về nước Nga, trong đó có cuốn “Age of delirium” (tiếng Việt là “Thời Đại Mê Sảng”) được độc giả người Việt tị nạn Cộng Sản ưa thích. Ông bị tổng thống Nga, Vladimir Putin, trục xuất cuối năm 2013 vì những bài viết vạch trần bản chất giới lãnh đạo Nga. Trở về Mỹ, ông tiếp tục nghiên cứu, viết sách, và gần đây nhất, là một thành viên cố vấn trong ban vận động tranh cử tổng thống của Thống Đốc John Kasich. Ký giả Satter dành cho nhật báo Người Việt cuộc phỏng vấn liên quan đến nhiều vấn đề thời sự, nước Nga, Hoa Kỳ và cuộc bầu cử tổng thống 2016. Cuộc phỏng vấn do phóng viên Hà Giang thực hiện.

Hà Giang (NV): Kính chào ký giả David Satter. Ông có thể cho biết cơ duyên nào đưa ông đến với nước Nga và trở thành một chuyên gia nghiên cứu về nước này?

David Satter: Tôi lớn lên trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, và trong những năm đó, Liên Xô là kẻ thù lớn nhất của Hoa Kỳ. Tôi sinh ra ở Chicago, theo học trung học tại đây, và có lẽ do trời xui khiến, trường tôi cho phép học sinh chọn tiếng Nga làm ngoại ngữ. Thế là tôi bắt đầu học tiếng Nga rất sớm, khi 13 tuổi. Khởi đi từ một chút vốn liếng về tiếng Nga, nhiều điều khác xô đẩy tôi vào hướng phải tìm hiểu về nước này. Tôi cũng rất tò mò về những điều gọi là “thử nghiệm” của chủ nghĩa cộng sản thời ấy. Càng tìm hiểu càng thấy thích thú, dần dà tôi muốn biết xem là không biết Liên Xô thực sự có nắm được bí mật cho một tương lai tốt hơn không. Vì vậy, sự tò mò trí tuệ chắc chắn đóng một vai trò trong việc đến với nước Nga của tôi. Thêm một thực tế nữa, cha tôi là một cảm tình viên, ông không phải là một người theo cộng sản, nhưng là người thông cảm với Liên Xô. Tất cả những điều này khiến tôi quan tâm đến nước Nga, và sau đó khi là sinh viên tại Đại Học Oxford, thì sự gần gũi về địa lý đã cho tôi điều kiện du lịch sang Nga. Khi hoàn thành luận án, tôi trở lại Oxford, và người thầy đỡ đầu của tôi ở Đại Học Oxford nói về một người bạn của ông, là chủ biên của tờ Financial Times, và khuyến khích tôi đến gặp người bạn ấy. Thế nên tôi đi gặp người này và ông ấy hỏi tôi nói được mấy thứ tiếng, tôi bảo tôi nói được tiếng Nga, dù đó là một sự phóng đại lớn (cười), nhưng ông ta quyết định gửi tôi đến Moscow, và tôi trở thành phóng viên cho ấn bản London của tờ Financial Times, làm việc tại Moscow, ở tuổi 28, có lẽ tôi là một trong những phóng viên trẻ nhất thời đó.

NV: Sau khi hiểu nhiều về nước Nga, ông có dịp nào thảo luận với thân phụ ông về những gì thực sự xảy ra tại đất nước này không?

David Satter: Cha tôi qua đời vào năm 1965, và đúng vậy, có lần tôi đã hỏi ông về những bài báo tường trình về những trại cải tạo lao động ở Nga. Cha tôi lúc đó nói rằng ông không tin điều đó có thật, vì không có nhân chứng. Sau đó, khi Khrushchev bắt đầu vạch trần tội ác chủ nghĩa Cộng Sản, tôi hỏi cha tôi một lần nữa, ông nghĩ gì, bởi vì đến lúc đó người Nga đã phải thừa nhận có những trại cải tạo lao động đó, vì họ không thể phủ nhận được nữa. Lúc ấy cha tôi bảo việc đó làm ông hết sức rúng động. Ông bảo có lẽ tình hình ở Nga tồi tệ hơn ông nghĩ rất nhiều. Ông cũng không biện minh cho sự hiện hữu của những trại cải tạo lao động này. Ít lâu sau buổi nói chuyện đó, cha tôi qua đời. Cha tôi qua đời khi tôi 17 tuổi. Nhưng tôi tin rằng ông sẽ không biện minh cho những tội ác khủng khiếp của Nga.

NV: Bản thân ông từng bị trục xuất khỏi Nga vì những bài viết của mình. Ông có thể nêu ra một ví dụ về vi phạm tự do báo chí nào khủng khiếp, đến nỗi có thể gây sốc ngay cả cho giới quen thuộc với việc đàn áp tự do báo chí tại Việt Nam như chúng tôi không?

David Satter: Vâng, vi phạm tự do báo chí trầm trọng nhất là việc những nhà báo can đảm tường trình những chủ đề nhạy cảm có thể bị sát hại. Đây là điểm then chốt. Phóng viên điều tra hàng đầu của Nga là Anna Politkovskaya, và cô này bị giết, nhiều nhà báo dũng cảm khác cũng đã bị giết. Chỉ mới đây thôi, tại Ukraine, xe của phóng viên Pavlo Sheremet bị đặt bom, và ông chết vì bị nổ tung xác. Pavlo Sheremet là một phóng viên điều tra, và nhiều người nghĩ rằng Nga chủ mưu vụ ám sát này. Đó chỉ là một mặt của sự việc. Mặt khác các trang mạng đối lập tại Nga đều đang bị chặn. Ở Nga không có tự do Internet. Vì vậy việc đàn áp tự do báo chí ở Nga có lẽ cũng không khác với Việt Nam hay Trung Quốc lắm, có thể không cùng một mức độ. Trước đây Nga không tham gia vào việc kiểm duyệt Internet, nhưng giờ đây việc đó đang xảy ra.

NV: Khi còn ở Nga, ông làm thế nào để làm được công việc của một phóng viên trong những điều kiện khắc nghiệt như vậy, và điều gì khiến ông đưa mình vào chỗ nguy hiểm như thế? 

David Satter: Trước hết, tình trạng ở Nga thoạt đầu không đến nỗi xấu lắm, nhưng càng ngày càng trở nên tồi tệ. Thứ hai, tôi được bảo vệ bởi một thực tế rằng tôi là công dân Mỹ. Tôi cũng được bảo vệ bởi một thực tế nữa là Nga là đất nước rất kỳ lạ. Về bản chất, Nga là quốc gia rất đàn áp, hà khắc, nhưng giới lãnh đạo Nga lại thích tạo ấn tượng cho thế giới bên ngoài rằng nước họ là một đất nước dân chủ. Bạn có biết là con vật biểu hiện cho quốc gia của Nga là con gấu không? Gấu là con vật rất thích bắt chước, và người Nga cũng muốn bắt chước phương Tây y như những con gấu nó thích bắt chước.

NV: Dưới sự lãnh đạo của Putin, nước Nga đã thay đổi như thế nào?

David Satter: Nga càng ngày càng đàn áp dân chúng. Chút xíu dân chủ nào hiện hữu dưới thời Yelsin đều bị triệt tiêu. Hiện giờ dân chúng Nga hoàn toàn bị thao túng với sự tuyên truyền và kiểm soát thông tin của nhà nước. Nga cũng có chính sách liên tục hô hào kêu gọi tinh thần quốc gia của người dân bằng những hành động hung hăng với Georgia, với Ukraine và những nước khác. Nga cần có một kẻ thù, các nhà lãnh đạo Nga cần một kẻ thù để họ dùng điều đó thu tóm sự ủng hộ của người dân vào quanh họ thay vì chống lại họ. Putin đã tạo ra được một kẻ thù, kẻ thù đó là phương Tây, The West. Tất nhiên, Mỹ là đại diện hàng đầu của phương Tây, một nước không tốt cho Nga tí nào, luôn luôn tìm cách làm thương tổn Nga, và đương nhiên, Putin là người tướng dũng cảm bảo vệ nước Nga trong một thế giới tàn ác.

NV: Ông có nghĩ rằng Putin đóng vai trò lớn trong việc giúp đỡ cho ISIS, đưa họ đến vị trí ngày nay không?

David Satter: Đó là điều chúng ta không biết chắc chắn. Tuy nhiên có một điều, hành xử của Putin rất lạ. Tôi không nghĩ rằng Putin chắc chắn có cùng quyết tâm để dẹp ISIS như quyết tâm của chúng ta, bởi vì ông ta hợp tác, ví dụ, với Tổng Thống Assad ở Syria, và Syria với chính phủ Syria và Tổng Thống Assad là nhà tuyển dụng lớn nhất cho ISIS. Họ còn giết chết nhiều thường dân hơn chính ISIS mặc dù ISIS rất dã man.

NV: Trở lại với nước Mỹ. Ông có nghĩ rằng Nga đứng sau lưng việc hackers tấn công vào server của DNC vừa rồi không, và có bàn tay của Putin trong vụ này không?

David Satter: Rất có thể! Rất có thể! Rất khó để chứng minh, nhưng điều đó hoàn toàn có thể. Nga họ có hackers rất giỏi. Thật khó để quyết đoán, nhưng Nga có động cơ để làm như vậy. Tôi nghĩ rằng động cơ của Nga khi làm như thế, để Donald Trump được đắc cử, là vì những điều ngu ngốc mà Donald Trump từng tuyên bố. Mặc dù thực tế là khi bà Hillary Clinton còn làm ngoại trưởng, bà cũng từng làm những điều ngu ngốc. Vì vậy, tôi không nghĩ rằng sự khác biệt giữa hai người lớn như người Nga có thể đang nghĩ. Nhưng tất nhiên với bản chất của người Nga, họ thích nghĩ là họ có thể ảnh hưởng đến mọi thứ xung quanh.

NV: Ông có nghĩ rằng chúng ta sẽ có tổng thống Donald Trump không? Và nếu ông ta trở thành tổng thống Mỹ, nước Nga sẽ được lợi như thế nào?

David Satter: Vâng, trước hết phải nói đó là điều rất có thể. Tôi không thể nói Donald Trump không có cơ hội thành tổng thống. Ông ta là ứng cử viên của đảng Cộng Hòa, vì thế việc ông làm tổng thống là điều rất có thể xảy ra. Tôi không rõ việc Trump đắc cử thì sẽ có lợi cho Nga như thế nào. Nhưng Nga có thể nghĩ rằng vì Donald Trump từng tuyên bố là nếu đắc cử, Hoa Kỳ sẽ không chống Nga nữa, ngược lại còn tìm cách để có một loại quan hệ đối tác nào đó với Nga. Cho nên Nga có thể nghĩ rằng sự ngây thơ của Trump sẽ có lợi cho họ. Có thể Nga cũng sẽ có lợi trong một thời gian ngắn, nhưng tất nhiên Nga sẽ không ngừng nâng cao những yêu sách của họ. Nếu bạn đáp ứng họ một điểm, họ sẽ yêu cầu thêm cái khác và cái khác. Bởi vì Nga cần một kẻ thù, và vì vậy Trump, nếu trở thành tổng thống, cuối cùng cũng sẽ bị đẩy vào tình huống mà ông sẽ phải chống lại họ, tương tự như Tổng Thống Obama mà thôi.

NV: Ông nghĩ gì về tình hình bầu cử tổng thống Hoa Kỳ hiện giờ?

David Satter: Tôi thực sự buồn. Tôi nghĩ rằng cả hai ứng cử viên của chúng ta đều là những người không nên bén mảng đến gần vị trí tổng thống Hoa Kỳ. Một mặt thì, trong trường hợp của Trump, ông ta tận dụng lợi thế của sự tức giận mà dân chúng đang có về tình hình kinh tế. Trong trường hợp của bà Hillary Clinton, thì vợ chồng bà là những thiên tài trong việc thao túng bộ máy của đảng, còn đảng Dân Chủ thì đang bị thu hút bởi ý tưởng rằng chúng ta sẽ bầu ra một tổng thống phái nữ, như thể trong một trăm năm mươi triệu phụ nữ ở Hoa Kỳ chúng ta phải chọn bà Clinton. Thế mới khổ.

NV: Qua đại hội toàn quốc, hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đưa ra hai hình ảnh nước Mỹ rất tương phản. Điều này khiến nhiều người cho rằng trong cuộc bầu cử kỳ này, người dân không phải là chọn giữa hai ứng cử viên, mà là chọn một đường hướng cho nước Mỹ. Ông nghĩ sao về nhận định đó?

David Satter: Không, tôi nghĩ đây vẫn là sự lựa chọn giữa hai cá nhân, vì giả sử nếu Donald Trump thắng, ông ta sẽ chẳng bao giờ có thể thực hiện được những điều ông tuyên bố. Còn nếu bà Hillary Clinton đắc cử thì chẳng khác nào chúng ta tuyên bố rằng việc phạm luật là OK, cứ phạm luật đi, chúng tôi vẫn sẽ cho bà lên chức. Bà Clinton đã phạm luật khi làm ngoại trưởng, và vì vậy giờ đây bà nên là tổng thống.

NV: Nếu ông được chọn lựa, thì ai nên trở thành tổng thống Hoa Kỳ?

David Satter: Tôi thực sự không biết! Cả hai đều tệ quá. Tôi có lẽ sẽ không bầu cho ai. Thật là một tình trạng bi đát. Tôi cảm thấy rất buồn, rất chán. Nhưng tôi nghĩ có lẽ những điều gì tốt đẹp đến với nước Mỹ trong thời gian bốn năm tới sẽ không tùy thuộc vào việc ai lên làm tổng thống, mà tùy thuộc vào những người có khả năng và quan tâm đến quốc gia khác.

NV: Cảm ơn ông dành thời gian cho cuộc phỏng vấn.

*****
Nguyên văn cuộc phỏng vấn bằng tiếng Anh

Russia expert David Satter: “I am very sad about this election!”

David Satter is an American journalist who was working in Moscow for the London edition of Financial Times from 1976 to 1982. Being a scholar and an expert in Russia, he later wrote for the Wall Street Journal about the Soviet Union and Russia. President Putin of Russia expelled him from the country in 2013 because of his reporting. Satter is now a senior fellow at the Hudson Institute and a fellow of Johns Hopkins University School of International Studies. He recently was an adviser on the presidential election campaign of Governor John Kasich. While visiting Little Saigon, Mr. Satter granted Ha Giang of Nguoi Viet Daily News an interview on agreed to sit down for an interview with me on August 1st, 2016. Below is a transcript of this interview.

Hà Giang (NV): Would you share with our readers what led to your interests in Russia and how did you become an expert on this country?

David Satter: I grew up in the cold war, and during those years Russia and the Soviet Union were the great adversary of the United States. In addition, I was born in Chicago and I went to a high school there, and believe it or not, it offered Russian as a possible foreign language and I began studied Russian very early when I was actually 13. I had a base in the language so there were many things that pushed me in the direction of studying Russia, I found the communist so called experiment to be actually quite fascinating and I wondered is it really possible that the Soviet Union has a secret to the better future. So intellectual curiosity definitely played a role. And the fact that my my father was a sympathizer, he was not a communist, but he was sympathized with the Soviet Union. So all of this led me to take an interest and when I went as a graduate student to Oxford, I was certainly very close geographically to the Soviet Union and I began to travel there to see for myself. After visiting there I decided I would tried to come back. After I finished my thesis, I came back to Oxford and my Oxford supervisor recommended his friend who was the managing editor of the Financial Times. He said you should talk to him. And I went and talk to him and he asked what languages I spoke and I said I spoke Russian which was a big exaggeration, but he decided to send me to Moscow, and I so I became the Moscow correspondent to the London Financial Times at the age of 28. I was probably one of the youngest correspondence in Moscow.

NV: Once you got to know Russia, did you ever had a chance to discuss with your father about what were really happening in this country?

David Satter: My father died in 1965 and in fact I did ask him about the reports that there were slave labor camps in Russia and he said he didn’t believe it because there were no witnesses so there was no information. And then Khrushchev began to expose the crimes of communism and I asked my father again what he thought, because now the Russians were admitting it themselves, it was impossible to deny it. And he was very shaken by it. He said that it seems that the situation was much worse than he realized. He didn’t justify it, really didn’t justify it, and then he died before we could ever had any further conversation about it. He died when I was seventeen. But I believed that he would not have justified those horrible crimes.

NV: You yourself was expelled from the country because of your reporting. Can you give an example of freedom of press violation in Russia that is so horrible that it will shock even people like us, who reports regularly on freedom of the press violations in Vietnam? 

David Satter: Well, the ultimate violation of freedom of the press is that people who expressed themselves and who reported on sensitivity subjects can be murdered. And this is the point, the leading investigative reporter in Russia was Anna Politkovskaya and she was killed, and other brave journalists have also been killed. In fact just recently in Ukraine, Pavlo Sheremet was blown up in his car. He was an investigative journalist and many people think that the Russians were behind it. So, that’s one thing. The other thing is that opposition websites are being blocked in Russia, there is no free internet there. So in that respect it’s not that different than Vietnam or China, may be not on the same scale, but Russia was not engaging in direct censorship of the internet previously but now that is taking place.

NV: When you were in Russia, how did you manage to do your job as a reporter under such conditions, and what motivated you to take such risks?

David Satter: Well, first of all the conditions were not that bad earlier but they have become very bad. And second of all, I was protected by the fact that I am an American citizen, also protected by the fact Russia is a very strange country. It basically is a very repressive country but it likes to create the impression for the outside world that it is very democratic. You know Russia’s national animal is the bear, and bears are very prone to mimicry and the Russians also like to mimic the West just like the way the bears like to mimic.

NV: How has Russia changed, in your opinion, under Putin’s rule?

David Satter: It has became more and more repressive. What little democracy that existed under Yelsin was stamped out. And now the population is very much manipulated by propaganda and control over information. And there is a constant appeal to national chauvinism with aggressive behaviors toward Georgia, toward Ukraine and toward other countries. Russian needs an enemy, the leaders need an enemy in order to consolidate the population around them instead of against them. Putin has created an enemy, and that is the West. Of course the US is the leading representative, but the West general is the common enemy of Russia, and the West, the US seek no good for Russia, always tries to hurt Russia, and Putin is the valiant courageous defender of Russia in a cruel world.

NV: Do you think Putin plays a role in helping the ISIS and enable them to be in the position they are in right now?

David Satter: That’s something we don’t know for sure. One thing, his behavior is strange. I don’t think that he has certainly the same determination to stamp out ISIS that we have, because he is cooperating, for example, with President Assad in Syria, and it is Syria with the Syrian government and President Assad whose tactics are in a way the biggest recruiter for ISIS. They are the one killing more civilians more than ISIS itself even though ISIS is very barbaric.

NV: Going back to America, do you think Russian is behind the hacking into the DNC’s server, and if so, do you think Putin has a hand in it?

David Satter: It’s very possible. Very possible. It’s difficult to prove, that’s the thing about the cyber age. But it’s quite possible. Russians have very good hackers. It’s hard to say with certainty but they have the motive. The motive I think, would be to get Donald Trump elected, because of the many stupid things that Donald Trump has said. Although the fact is when Hillary Clinton was secretary of state, she also did stupid things. So I am not sure the difference between them is as great as the Russians may think. But of course being the way they are, they like to feel they can influence things.

NV: Do you think a Trump presidency is possible, and if he does become our president, how would that benefit Russia?

David Satter: Well, first of all, it is possible. I can’t say that it’s not possible. He is the Republican candidate, so it’s possible. I don’t know how it would benefit Russia, but they may think that because he has made a whole series of statements suggesting that under his rule, the United States will not resist Russia any longer, and will on the contrary seek some kind of partnership with Russia, they may think that his naivete can work to their advantage. It could benefit them actually in the short run, but of course they will constantly raise the ante. If you satisfy them on one point they will demand something else and something else. Because they do need an enemy, and so Trump, if he becomes president will eventually be pushed into a situation which he will have to resist them just as Obama was.

NV: What do you think about the state of affairs of our presidential election ?

David Satter: I am really very sad about it. I think that we have two candidates who should not be any where near the presidency of the United States. I think on the one hand, in the case of Trump, he was able to take advantage of the anger that people have over the economic situation. And in the case of Clinton, she and her husband are geniuses about manipulating the party apparatus, and also the Democrats were sucked in by the idea that we will elect a woman, as if out of a hundred fifty million women in the United States we have to pick this one, you know?

NV: At the two conventions, the two parties have presented two opposing visions of America. Some now think that in this election people are not choosing between two individuals, but rather, voting for the America that they want. What do you think of this views?

David Satter: No, I think it is still a choice between two individual. Because, if for instant, if Trump wins, he will mostly not be able to implement the things he talked about. On the other hand, if Clinton wins, we will be making the statement that is Ok to break the laws, you can break the law and we would still promote you. Hillary Clinton broke the laws when she was secretary of state, so it’s wonderful, because now she is president.

NV: If you have your rather, who should be president of the the United States?

David Satter: I really don’t know. They are both horrible! I probably will not vote for anyone. It’s a terribe situation. I am very sad and very discouraged about it. But I think in the next four years, the good things that come to the United States will not depend on who becomes our president, but depend on others who have talents and who care about our country.

NV: Thanks for giving us the opportunity to talk with you.

bit.ly/2aMuGRJ


Saturday, July 30, 2016

Nga đối diện với một tương lai đen tối. Có cách nào để thoát ra không?

Đây là một đoạn trích ra từ cuốn sách mới của nhà nghiên cứu David Satter“The Less You Know, the Better You Sleep: Russia’s Road to Terrorism and Dictatorship Under Yeltsin and Putin” (Bạn biết càng ít, bạn càng ngủ ngon: Con đường đưa nước Nga đến khủng bố và độc tài dưới thời Yeltsin và Putin):

Tương lai tốt nhất cho nước Nga là loại bỏ chế độ Putin bằng một cuộc bầu cử tự do và công bằngNhưng gần như việc này sẽ không thể xảy ra. Chỉ khi nào có một cuộc nổi dậy rất lớn từ bên dưới, đội ngũ anh ninh và quân đội trở nên thờ ơ với việc bảo vệ chế độ, nhóm lãnh đạo đương thời bị phân chia để ít nhất một phần trong số họ đứng về phía quần chúng thì mới lật đổ được chế độ Putin.

[LMN: Do hệ thống chính trị được designed từ ban đầu là không thể thay đổi trừ khi bị sụp đổ, Cộng Sản Việt Nam cũng tương tự, không muốn và không có khả năng thay đổi qua dân chủ pháp trị. Sự thay đổi thực sự nếu có ở VN là do dân chúng đứng lên mà ra, với sự trung lập của lực lượng đàn áp và một mảng của Đảng tách ra đứng cùng quần chúng].

Trong những trường hợp này, điều quan trọng cần được nhấn mạnh đến là những lời hiệu triệu (the banners) 
mà từ đó một cuộc cách mạng dân chủ sẽ xảy ra. Cái mà nước Nga cần là một ý thức (consciousness) có khả năng hướng dẫn một phong trào quần chúng để tiến đến sự cam kết cho các giá trị phổ quát. 

Khuynh hướng của Nga sử dụng con nguời (individual) như vật liệu sổi (raw material) để thực hiện những tham vọng của nhà nước đã ăn sâu bắt rễ vào tâm lý quốc gia, nó đã giúp cho sự chiến thắng của chủ nghĩa cộng sản và sau đó nó định vị cho chủ nghĩa tư bản không luật pháp, để rồi ngày nay dẫn đến một quốc gia tội phạm.
 
Để xây dựng việc tôn trọng con người như nền tảng cho một sự bắt đầu mới, nước Nga cần phải có một cái nhìn chân thật vào quá khứ của chính mình. Nga đã thất bại trong việc đối diện với sự thật về các tội ác của chế độ cộng sản, nhưng có lẽ càng cấp bách hơn nữa cho nước Nga là sự đối mặt với những tội ác xảy ra sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ. Điển hình là thảm sát tại tháp truyền hình Ostankino vào năm 1993, pháo kích vào Nhà Trắng Nga, tình trạng đạo tặc trong quá trình tư nhân hoá các xí nghiệp quốc doanh, các cuộc đánh bom những chung cư năm 1999, việc bao vây tấn công Nhà hát Moscow năm 2002, bao vây tấn công trường học Beslan năm 2004, dùng phóng xạ đầu độc Alexander Litvinenko ở London, những vụ ám sát Anna Polikovskaya, Sergei Yuschenkov, Yuri Shchekochikhin, Paul Klebnikov, Natalya Estemirova và Boris Nemtsov.

[LMN: CSVN cũng như Nga, sử dụng con người như đồ vật thí nghiệm cho sự nắm quyền bằng mọi giá của Đảng. Những vụ giết dân tập thể Tết Mậu Thân ở Huế năm 1968, Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm, đầu độc phóng xạ Nguyễn Bá Thanh, ám hại Nguyễn Hữu Thắng (Cục trưởng Cục đường sắt VN), Dương Văn Đầy, ĐS Đinh Bá Thi, tướng Thi Văn Tám, thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên... Hiện nay, tuy giữ Mác-Lê làm bình phong để nắm quyền, CSVN đang theo chủ nghĩa tư bản không luật pháp, cướp ngày là quan của chế độ đạo tặc].

Trong số những tội ác này, quan trọng nhất là những vụ đánh bom các chung cư năm 1999. Những vụ đánh bom ở 
Moscow, Buinaksk và Volgodonsk là hậu quả của nước Nga tội phạm dưới thời Boris Yeltsin và là chìa khóa để Putin nổi lên nắm quyền. Người ta có thể lập luận rằng không có chứng cớ về tội lỗi của Yeltsin và Putin trong các vụ đánh bom nàyĐiều này đúng, nhưng chỉ đúng trong ý nghĩa là khi có một toà án công lý (độc lập) xử và công bố ra như vậy cho kẻ bị truy tố phạm tội. Chế độ Putin đã không bao giờ đối mặt với một tòa án của luật pháp như thế, do bởi chính họ kiểm soát tiến trình pháp lý và ở trong vị trí thu thập rồi giấu diếm các bằng chứng. Toàn bộ các chứng cớ của hoạt cảnh (circumstantial evidence) - nó không giống như chứng cớ trực tiếp (direct evidence) vì không thể nào giả tạo ra được – cho ra một bức tranh tội lỗi của chế độ một cách hết sức thuyết phục, mà nếu đây là một vụ án hình sự cá nhân, kết quả tội lỗi sẽ rất rõ ràng và không thể chối cãi.

Cho đến nay, chế độ đã ngăn chận ba nỗ lực để tiến hành cuộc điều tra độc lập về các vụ đánh bom những chung cư, cũng như ngăn chận điều tra các vụ ám sát những cá nhân đã cố gắng điều tra độc lập các vụ đánh bom trên, điều này cho thấy sự nghi can chạy tội của chế độNếu chính quyền muốn bác bỏ những cáo buộc về việc họ tham gia vào các vụ đánh bom chung cư, họ lẽ ra nên công bố các bằng chứng quan trọng cho các cuộc điều tra độc lập, đặc biệt là những quả bom đã được đặt dưới hầm của tòa nhà Ryazan và bị cơ quan an ninh FSB tịch thu và giấu kín (sequestered), (không cho điều tra) vi phạm trực tiếp pháp luật về bí mật nhà nước.

Nga hiện nay đối mặt với một tương lai đen tối. Ðiều cấp thiết nhất cho nước Nga là một ủy ban điều tra sự thật, giống như Ủy ban về Sự thật và Hòa giải của Nam Phi, ngõ hầu có thể điều tra một cách khách quan những tội ác thời hậu cộng sản và công bố kết quả với nhân dân Nga. Nhiều tội ác thật là khủng khiếp, nên sự nhận thức về bản chất thật sự của chúng sẽ rất quan trọng trong việc xây dựng một xã hội dân chủ mới. 

[LMN: VN hiện nay cũng đang đối mặt với một tương lai đen tối, nhiều tội ác thật là khủng khiếp đã xảy ra, chính quyền càng ngày càng có hiện tượng biến VN trở thành một quốc gia tội phạm, văn hoá lành mạnh đã bị phá nát, mua quan bán chức để đạo tặc tài nguyên quốc gia và hút máu đồng bào. Đảng đang đi con đường tội phạm của Nga và dân muốn đi con đường dân chủ của Ukraine].

Trong trường hợp Nga có thể bắt chước được các kinh nghiệm của Ukraine trong việc lật đổ một chế độ tội phạm, thì việc triệu tập một Quốc Hội Lập Hiến mới, có khả năng soạn ra một hiến pháp, cao cả đặc định (enshrining) việc phân chia quyền lực, sẽ là một điều hết sức cần thiết. Nga chưa bao giờ phục hồi lại được từ sự dẹp bỏ Quốc Hội Lập Hiến hồi Tháng Giêng năm 1918; do vậy mà cấu trúc chính trị ở Nga đã luôn luôn được sử dụng như những công cụ cho sự chuyên quyền (arbitrary power).
 
Người dân Nga có tư tưởng dân chủ có lẽ chiếm không quá 10-15 phần trăm dân số, nhưng kinh nghiệm của thời kỳ Đổi Mới và Tái Cấu Trúc (perestroika) cho thấy rằng họ có thể hướng dẫn hàng triệu người khác theo cùng. Tuy nhiên, để làm được điều này, họ sẽ cần phải đối mặt với sự thật về kinh nghiệm "dân chủ" hậu Xô Viết tại Nga (dân chủ giả). Có làm như thế thì mới giúp cho đất nước được thực sự trong sáng. Các lực lượng dân chủ mới có thể phá vỡ được lịch sử bi thảm của nước Nga và tạo nền tảng cho tương lai của đất nước. Họ chỉ cần tập trung vào giá trị của con người và để cho sự thật dẫn dắt họ.
 
Tác giả:
Ông David Satter là nhà báo Mỹ và là chuyên gia về Nga, Liên Xô, Đông Âu. Ông là tác giả các cuốn sách và các bài báo về sự suy tàn và sụp đổ của Liên Xô và sự nổi lên của nước Nga tội phạm hậu Xô viết. Ông Satter bị chính quyền Putin trục xuất khỏi Nga tháng 12/2013. Ông là thành viên cao cấp của Viện Nghiên Cứu Hudson và là thành viên của Viện Chính sách đối ngoại, Trường Nghiên cứu quốc tế cao cấp, Đại học Johns Hopkins (SAIS).

Dịch bởi Phạm Đức Duy & Lê Minh Nguyên

bit.ly/2akLx0P





Monday, July 18, 2016

Tại Sao Không Liếc Liếc ?

Trong bang giao quốc tế, các chính khách cũng như các nhà ngoại giao đều phải hết sức cẩn thận và tính toán trong ngôn ngữ cũng như cử chỉ của mình, vì cử chỉ của cơ thể cũng là một ngôn ngữ để bày tỏ.

Cách đây khá lâu, khi Trung Quốc (TQ) phát triển hoả tiển để bắn hạ vệ tinh ngoài không gian, các nhà ngoại giao của các nước khác nêu câu hỏi cho nhà ngoại giao TQ về mục đích của việc phát triển vũ khí tấn công này và được nhà ngoại giao TQ cho biết là để dùng vào việc bắn tan vẫn thạch từ ngoài không gian bay vào đụng quả địa cầu, cứu nhân loại không bị tiêu diệt. Các nhà ngoại giao tròn xoe đôi mắt trước lòng thương nhân loại của TQ. Chỉ cần tròn xoe đôi mắt thì cũng bằng hay hơn cả những câu nói phủ nhận là họ hoàn toàn không tin.

Hoa Kỳ là siêu cường số một của thế giới, cho nên ngôn ngữ cơ thể của lãnh đạo có ảnh hưởng to lớn hơn là bài phát biểu. Trong cuộc tranh cử năm 1992 giữa đương kim tổng thống George Bush (cha) và ứng cử viên tổng thống Bill Clinton, khi tranh luận với nhau, ông Bush nhìn đồng hồ đeo tay, ngôn ngữ cơ thể này đã vặn tắt cử tri, cho ông là người đã hết xăng và là một trong các yếu tố làm cho ông thất cử. Trong kỳ bầu cử tổng thống 2012 vừa qua, trong cuộc tranh luận đầu tiên giữa TT Obama và ông Mitt Romney, ngôn ngữ cơ thể của ông Obama qua sự thả hồn đi đâu đâu, vì đó cũng là ngày sinh nhật của bà Michelle Obama, đã làm cho ông thua trong cuộc tranh luận đó.

Truyền thống của nền dân chủ Hoa Kỳ là không ưa hoàng gia và các lễ nghi có tính cách phân biệt giai cấp của nó. Tổng thống Roosevelt có lần gầm gừ rằng "Nếu sắp tới mà tôi gặp vua, thì có thể là tôi sẽ cắn ông ta". Nhưng tháng Sáu năm 1994 TT Clinton tiếp Nhật Hoàng ở South Lawn của Toà Bạch Ốc, ông Clinton chỉ hơi cúi người (xem hình), tuy không sâu lắm, và Nhật Hoàng Akihito trong buổi tiệc sau đó đã nâng ly mời, phá lệ hoàng đế. Cả hai mỗi người đi nửa đoạn đường vì "tổng thống không cúi đầu và hoàng đế không nâng ly" của văn hoá hai nước. Vậy mà dư luận dậy lên sự phàn nàn là ông đã phá vỡ truyền thống 200 năm, để lại vết xấu.

Năm 1945, sau khi Nhật đầu hàng Hoa Kỳ, tướng Douglas MacArthur tiến vào Tokyo và đặt bản doanh ở khách sạn chờ Nhật Hoàng Hirohito đến để giải quyết việc chiếm đóng. Hoàng gia Nhật đưa ra hai yêu cầu là ông đến hoàng cung và tuy không cúi rạp đầu nhưng quỳ một đầu gối. Tướng MacArthur từ chối, nói rằng Nhật Hoàng muốn giải quyết thì phải đến gặp ông vì hai bên không ngang hàng, Nhật Hoàng là kẻ chiến bại. Nhật Hoàng đã đến khách sạn và ông MacArthur đứng thẳng người để tiếp ông (xem hình). Ông MacArthur xử treo cổ thủ tướng Hideki Tojo nhưng giữ hoàng gia như một định chế nghi lễ và thống nhất nhân dân, trong một nền dân chủ mới nẩy mầm. Ông tôn trọng Nhật Hoàng, nhưng qua ngôn ngữ cơ thể thì nhiều người cho là không phải vậy.

Đầu tháng Tư 2009 TT Obama cúi người chào ông vua Abdullah của Saudi Arabia (xem hình), ông Robert Gibbs, tuỳ viên báo chí Tòa Bạch Ốc nói rằng ông vì cao quá nên chỉ khom người chứ không cúi rạp, nhưng hình chụp không thể nói dối và dư luận Mỹ tỏ vẽ không hài lòng. Họ cho rằng ông đi vòng quanh thế giới để xin lỗi những lãnh tụ độc tài, nghĩ rằng nhờ vậy mà những ngày sắp tới có thể hoà thuận và ngồi chung với nhau để trở thành bạn bè, không còn thù nghịch Hoa Kỳ như đối với TT Bush tiền nhiệm.

Đến tháng Mười Một 2009, TT Obama khi viếng Nhật cũng đã cúi thấp đầu khi bắt tay Nhật Hoàng Akihito (xem hình), ngôn ngữ cơ thể này tuy chinh phục được lòng công dân Nhật, nhất là thế hệ người già, nhưng đã làm cho dân Mỹ chau mày bực mình, nói ông có xương sống dẽo, trong khi việc đứng thẳng người bắt tay thì trông hay hơn.

Dù phàn nàn như vậy nhưng dư luận cũng không quá bất mãn hay chống đối ông Obama vì hai lý do chính: Thứ nhất, tuy hình ảnh có xấu một chút nhưng Hoa Kỳ không có tương nhượng gì cả các quyền lợi quốc gia dân tộc, ngược lại còn chinh phục được tình cảm của thế giới, thêm bạn bớt thù, giúp cho HK trong việc chống khủng bố. Thứ Hai, dưới thời TT Bush tiền nhiệm, qua chủ trương "ai không theo ta tức là chống ta" cùng có những hành động vũ lực một mình trên sân khấu chính trị thế giới, nên đã đưa HK đến sự bị cô lập và khuynh hướng bao che khủng bố. Do đó, hành động hạ mình của TT Obama là để tái tạo vị thế mới phục vụ tốt cho quyền lợi của HK.

Bây giờ ta thử phân tích ngôn ngữ cơ thể của ông Chủ Tịch Nước CSVN trong chuyến đi Bắc Kinh ngày 19-21/6/2013 mà ông đã cúi thấp đầu chào lính Trung Quốc, trong khi ông Tập Cận Bình đứng thẳng (xem hình). Ông Sang đại diện đất nước Việt Nam đang bị TQ lấn hiếp, thế giới ai cũng biết điều này và ai cũng biết VN là nhược tiểu so với TQ. Cho nên ông Sang không cần phải làm như vậy, vì thế giới không cần, vì dân TQ hả hê coi là đại diện Nam Man nên phải làm như vậy, vì dân VN đau buồn và cảm thấy bị nhục.

Ngôn ngữ trong hình ảnh cúi thấp đầu của ông Sang hoàn toàn tương phản với ngôn ngữ trong hình ảnh cúi thấp đầu của ông Obama. Một bên để tái xác định thân phận hèn mọn của dân tộc mình và một bên để tái tạo vị thế siêu cường của dân tộc mình. Ông Sang sẽ già và sẽ chết, nhưng những ngôn ngữ cơ thể của ông sẽ trường tồn cùng với Bản Tuyên Bố Chung và 10 thoả ước ông đã ký, để trở nên một thành phần của một giai đoạn u tối trong lịch sử Việt Nam.

Ban Lễ Tân của Bộ Ngoại Giao ở đâu sao không làm việc chặc chẽ với ông để tránh loại ngôn ngữ cơ thể này? hay đây là chủ trương của Đảng? hay đây là sự chấp nhận thân phận thấp hèn của cá nhân ông Sang?

Nếu tất cả những yếu tố trên đều không phải, thì tại sao ông Sang không giữ tư thế của dân tộc và của cá nhân mình? Có rất nhiều người VN, kể cả người viết bài này, không rành về chuyện lễ nghi, khi đi chùa hay đi tang giỗ không biết nên lạy hay nên xá và phải bao nhiêu lần. Trong những trường hợp như vậy thì cách hay nhất là liếc chừng người rành về việc này đang đứng gần bên và nhái theo các động tác của họ.

Đứng cạnh ông Tập Cận Bình, tại sao ông Sang không liếc liếc ?

Lê Minh Nguyên
19/7/2013







Thursday, July 14, 2016

Sợ Trung Quốc nổi khùng, Mỹ xỏ mũi đồng minh

Hoa Kỳ đang vận động một chiến dịch ngoại giao thầm lặng và rộng lớn để thuyết phục Phi Luật Tân, Nam Duơng, Việt Nam không nên vọng động kiếm lợi sau phán quyết của Toà Trọng Tài LHQ.

Bộ trưởng Quốc phòng Phi, ông Delfin Lorenzana nói rằng trước khi tòa phán, ông đã nói chuyện với Bộ trưởng Quốc phòng Carter của Mỹ và ông Carter cho biết Trung Quốc đã hứa với Mỹ là sẽ kềm chế, và Mỹ cũng hứa với TQ như vậy.

Nghị sĩ Dân Chủ bang Maryland, ông Ben Cardin, thành viên cao cấp của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, nói TQ sẵn sàng đụng với Phi, Nam Dương, Việt Nam và các nước khác nếu họ tự biên tự diễn, cho nên tốt hơn hết là nên sắp hàng sau Mỹ vì TQ không muốn đụng với Mỹ.

Ngoài ra, Mỹ còn có thêm một kế hoạch dự phòng là nếu sự việc leo thang ngoài ý muốn thì lực lượng không quân và hải quân của Mỹ được chuẩn bị để bảo vệ đường tự do hàng hải và hàng không tại khu vực tranh chấp. (Reut.rs/29DMhIa)

Comments:
- TQ sổ mũi thì Mỹ nhức đầu, chính trị của Mỹ là vệ tinh của kinh tế. Khó có chuyện Mỹ và TQ đánh nhau, vì TQ đang và sẽ tiếp tục là nhà sản xuất (manufacturing) cho Mỹ và thế giới, gánh ô nhiễm môi trường thay cho Mỹ.

- Nếu có chiến tranh xảy ra giữa TQ và một nước nào trong vùng (như VN chẳng hạn) thì Mỹ chỉ lo bảo vệ các đường hàng hải, hàng không chứ không tham gia.

- TQ sẵn sàng lấn nhỏ (né lớn) nên Mỹ muốn nước nhỏ sắp hàng sau lưng mình, nếu Mỹ nhịn thì nhỏ thiệt thòi chứ không phải Mỹ thiệt thòi. Trong cuộc chơi phé tố này giữa Mỹ-TQ thì Mỹ nhịn chứ không phải TQ nhịn. Nếu tự lo cho mình mạnh như Nhật hay Nam Hàn thì ít bị các đại cường thí chốt hơn.

LMN
14/7/2016