Tuesday, July 12, 2016

Phán quyết của Toà Trọng Tài LHQ và thực tế Biển Đông

Ngày Thứ Ba 12/7/2016 Toà Trọng Tài LHQ, qua văn bản 497 trang, đã đưa ra phán quyết với các nội dung như Trung Quốc không có cơ sở pháp lý để đòi quyền lịch sử với các nguồn tài nguyên bên trong "đường lưỡi bò", và “đường đứt khúc 9 đoạn” này không phù hợp với Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển. Toà phán rằng không có hòn đảo nào tại quần đảo Trường Sa cho phép TQ có đặc khu kinh tế, và rằng các hoạt động xây cất trên Đá Vành Khăn đã gây “thiệt hại không thể cứu vãn được” cho hệ sinh thái của bãi cạn này. Toà xác nhận các ngư dân Philippines có quyền đánh cá tại các ngư trường truyền thống của họ, trong khi đó các tàu chấp pháp của TQ đã hành động trái pháp luật, gây ra rủi ro khi dùng tàu chấp pháp ngăn cản hoặc đâm các tàu của Philippines (http://bloom.bg/29CBOi3).

TQ đã tiên liệu trước là sẽ thua trong vụ kiện này nên một mặt họ đe doạ Việt Nam bằng tập trận bắn đạn thật ở Hoàng Sa từ ngày 5-11/7 và dùng tàu tuần duyên truy đuổi 2 tàu cá Việt Nam ở ngoài khơi tỉnh Quảng Ngãi, nhảy lên tàu đánh ngư dân, ép ngư dân nhảy xuống biển và đâm chìm tàu hôm 9/7. Một mặt họ thương thảo với Phi Luật Tân để Phi tương nhượng quyền đánh cá ở Scarborough và quyền khai thác khí đốt ở bãi Cỏ Rong (Reed Bank). Đại Sứ TQ ở Phi, ông Triệu Giám Hoa hôm 7/7 đã đến họp ở Bộ Ngoại Giao Phi để thương lượng và hôm sau 8/7 hai bên tiếp tục họp ở Toà Đại Sứ TQ để tìm sự thoả hiệp. Rồi trong cùng ngày 8/7 ngoại truởng Phi, ông Perfecto Yasay, nói với hãng tin AFP rằng nước ông sẵn sàng chia sẻ bãi Scarborough với TQ về nguồn lợi cá ở nơi này dù nằm trong vùng đặc quyền kinh tế (EZZ) của Phi, cũng như chia sẻ nguồn lợi khí đốt với TQ ở bãi Cỏ Rong, nơi có trữ lượng dồi dào, dù cũng nằm trong EZZ của Phi, bất chấp phán quyết của toà sẽ như thế nào (VOA 8/7).

Cùng thời điểm này, Hoa Kỳ có cuộc điều trần ở Quốc Hội hôm 7/7 mà bà Colin Willet, Phó Trợ Lý Ngoại Truởng và ông Abraham Denmark, Phó Trợ Lý Bộ Truởng Quốc Phòng, đại diện cho chính quyền Obama tham dự. Trong cuộc điều trần này ta thấy hành pháp né tránh việc đáp trả quân sự nếu TQ xây dựng căn cứ ở Scarborough, nói rằng phán quyết tòa sẽ không giải quyết vấn đề chủ quyền, nhưng sẽ thu hẹp vùng tranh chấp, hành pháp hổ trợ giải pháp ngoại giao, tạo hiện diện hàng hải của các nước trong vùng hay hiện diện chung với họ như biện pháp răn đe, HK không công nhận chủ quyền bên nào cả ở Scarborough (VOA 8/7).

Theo VOA, phản ứng của TQ như thế nào với Phi tùy thuộc vào các hành động của tân Tổng thống Rodrigo Duterte, người đã kêu gọi đàm phán song phương để giải quyết tranh cãi. Tổng thống tiền nhiệm Benigno Aquino là người có lập truờng dân tộc, chấp nhận đương đầu với TQ và dùng phương tiện pháp lý, sau khi phương tiện ngoại giao đã thất bại. Ngược lại, ông Duterte là người thực dụng, ông cho biết sẵn sàng chia sẻ nguồn tài nguyên biển với Bắc Kinh và muốn Bắc Kinh đầu tư vào Phi.

Cho nên có thể nói ở dưới mặt nổi của vấn đề là chính sách không đương đầu với TQ của HK, HK muốn các nước có tranh chấp dùng ngoại giao (như chính phủ mới của Phi) để giải quyết, và Phi với sự khuyến khích của HK đã chấp nhận tương nhượng quyền lợi trong vùng EEZ của mình cho TQ. Trong khi đó thì VN không được hưởng lợi gì nhiều ngoài việc vùng tranh chấp được thu hẹp như bà Phó Trợ Lý Ngoại Truởng Colin Willet nói.

Không chối cải là phán quyết toà có lợi cho cộng đồng quốc tế và cho các nước có tranh chấp (ngoại trừ TQ), nó là cái khung sườn để các nước tranh chấp giải quyết với nhau vấn đề chủ quyền và nó cũng cố Công Ước LHQ Về Luật Biển 1982 (UNCLOS). Nó hổ trợ cho lập trường của HK là giữ nguyên trạng/"status quo" trật tự thế giới và từ chối TQ trong việc đòi sửa luật chơi. Nhưng HK vì quyền lợi kinh tế quá lớn với TQ nên cho đến nay chỉ đánh đòn gió để trấn an đồng minh trong vùng và TQ biết rõ điều đó.

Theo VOA tại Bắc Kinh cho biết bên ngoài đại sứ quán Phi có đầy nhà báo và cảnh sát, nhưng không thấy có người biểu tình nào. Theo tường thuật của phóng viên BBC Jonah Fisher từ Manila, Bộ trưởng Ngoại giao Phi ra thông cáo chỉ với bốn đoạn văn dài khoảng hai phút nói rằng các chuyên gia đang phân tích, không có sự ăn mừng, thậm chí là không có một nụ cười. BBC cho rằng điều này có nguyên nhân của nó, chính phủ hiện tại của Phi không phải là người đã đưa hồ sơ ra Tòa Trọng tài năm 2013, Tổng thống mới sẵn sàng hòa giải với TQ, ngay tại Manila rất nhiều người cho rằng Tổng thống mới có xu hướng thu hút đầu tư từ TQ để đổi lại phản ứng im lặng (BBC 12/7).

Ông Harry Kazianis, nhà nghiên cứu cấp cao về Chính sách Quốc phòng nói rằng TQ có thể có ba sự lựa chọn để đáp lại phán quyết của toà: (1) tiếp tục với hướng hành động hiện tại, tức vẫn lấn sân các nước nhỏ nhưng tránh đụng độ với HK, (2) tuyên bố một khu nhận dạng phòng không trên Biển Đông, và (3) bất hợp tác hay trở thành nước bất hảo (VOA 12/7). Trong ba phản ứng này thì phản ứng đầu được coi là nhẹ nhất, ta thử phân tích xem dù là phản ứng nhẹ nhất nhưng nó sẽ ảnh hưởng lên VN như thế nào.

TQ từng đe doạ là sẽ rút ra khỏi UNCLOS (bit.ly/29CH6tV) nếu phán quyết của toà bất lợi cho TQ, và điều này TQ có thể làm để áp lực HK, khi HK tiếp tục chỉ trích TQ mà không tham gia UNCLOS. Cho nên điều tối thiểu mà TQ có thể làm là tiếp tục sự lựa chọn thứ nhất và rút ra khỏi UNCLOS để không bị luật quốc tế ràng buộc, tương tự như HK đã đứng ngoài. HK đứng ngoài nhưng tôn trọng UNCLOS, trong khi TQ đứng trong nhưng không tôn trọng, vậy thì với phán quyết này TQ càng không muốn đứng trong để không bị ràng buộc. Như thế, TQ sẽ rộng đường để thương lượng trong tư thế mạnh với một nuớc Phi đang muốn nhường nhịn (cùng HK hài lòng) và sẽ nặng tay hơn với VN để lập hàng rào sắt ở vùng biển Hoàng Sa và tiếp tục cảnh tầm ăn dâu ở vùng biển Trường Sa.

Sau phán quyết, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao CSVN Lê Hải Bình trong tuyên bố đưa ra cùng ngày, không dám kêu gọi tất cả các bên thi hành phán quyết mà chỉ tuyên bố “ủng hộ mạnh mẽ” việc giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông “bằng các biện pháp hòa bình, bao gồm các tiến trình ngoại giao và pháp lý". Việt Nam tiếp tục khẳng định “chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" (RFI 12/7). Nó vừa yếu xìu vừa láo sạo vì cũng như Phi, CSVN đã thất bại trên mặt trận ngoại giao, nhưng hèn hơn Phi vì không làm gì trên mặt trận pháp lý. Hoàng Sa hoàn toàn mất, Trường Sa tiếp tục bị lấn sân và CSVN dựa lưng chế độ vào TQ nên chỉ đánh võ mồm để gạt dân.

NS John McCain, Chủ tịch Ủy ban Quân vụ Thượng viện HK và NS Dan Sullivan, ngay sau phán quyết, đã lên tiếng “khuyến khích các nước có tranh chấp ở biển Đông, như VN, mưu tìm một phương cách xử lý tranh chấp lãnh hải tương tự (như Phi) thông qua tòa trọng tài cũng như thông qua đàm phán giữa các bên liên quan” (VOA 12/7). Đàm phán đã thất bại, toà trọng tài thì người ngoài ai cũng thấy nhưng CSVN thì không.

Nếu CSVN đừng chống lưng chế độ của họ vào TQ thì cái thay đổi thực sự và không tốn kém (game changer) để thoát ra khỏi sự hèn yếu này là hoả tiển Brahmos mà Ấn Độ muốn bán sau chuyến đi VN vừa qua của TT Obama (và chừng 10 ngày sau thủ tướng Ấn đến thủ đô HK thăm TT Obama). Với giá khoảng 3 triệu đôla một cái và VN mua chừng 300 cái với giá hữu nghị chưa đầy 1 tỷ đôla là TQ hiểu ra ngay, VN sẽ có vùng A2/AD "không cho tiếp cận từ chối vào vùng" mà tàu TQ nào hó hé thì có thể bị bắn chìm.

Cũng nằm trong phản ứng thứ nhất, TQ có thể mượn cớ để chiếm thêm một số đảo nữa của VN, thách thức HK gây chiến và ván xì phé này có huê dạng là HK không dám tố như TQ vì các lý do (1) HK đang trong mùa bầu cử, (2) không như với Liên Xô trước đây mà hai hệ thống kinh tế hoàn toàn biệt lập, hai nền kinh tế HK-TQ thì quấn quyện và lợi ích kinh tế của HK ở TQ quá lớn, (3) dân HK không chấp nhận việc đem tàu chiến ra bắn đùng đùng vì mấy cái mõm đá xa xôi không liên quan trực tiếp đến quyền lợi HK, chính quyền HK khó mà giải thích được với dân chúng. Chỉ trừ khi TQ tính toán sai hay lỡ bắn rơi máy bay HK, bằng không HK cao lắm là la hét trên diễn đàn quốc tế, vì đây là TQ, không phải Iraq. Cuộc chơi xì tố coi bên nào nổ súng trước, TQ không ngu gì đi bắn máy bay HK và HK không ngu gì đi bắn tàu TQ để bảo vệ máy cái đảo của VN, kết cuộc là VN sẽ mất thêm vài đảo nữa.

TQ dùng cơ hội này để biến trái chanh thành một ly nước đá chanh đường, làm màn che chắn hoàn hảo (perfect cover) để lấn sân VN vì  trong tính toán của TQ, nếu để lâu, VN sẽ có hoả tiển Brahmos, có nhiều liên hệ với Mỹ, Nhật, Ấn hơn và lúc đó TQ sẽ khó hơn, cho nên làm bây giờ là hay nhất, vài năm sau sẽ huề cả làng như từng xảy ra ở Hoàng Sa 1974 và Trường Sa 1988. HK bị đặt vào thế rất khó xử vì phải đối phó với TQ và Nga cùng một lúc.

Bây giờ nó là quyền lợi của TQ để làm ồn và tạo sự bất ổn vì nó tái lập (reset) nhiều biến số kinh tế ở TQ (như mức hối đoái của đồng quan tệ sẽ xuống mà đó là điều TQ đang muốn mà chưa thể làm được), làm cho dân chúng TQ quên đi sự giảm tốc kinh tế, có gì thì cứ đổ lỗi cho HK với dân chúng và cùng lúc cũng cố vị trí lãnh đạo của đảng cộng sản TQ. Kịch bản tốt nhất cho VN (best case scenario) là TQ rủi ro bắn rớt máy bay HK, HK phản ứng lại bằng cách dội bom và phá sạch các đảo nhân tạo. Nó sẽ khó hơn cho TQ xây dựng lại sau đó.

Những sự dò dẫm nắn gân nhau trong hai năm qua cho thấy Nam Dương, Phi, HK đang từ từ vẽ lằn ranh đỏ và biên giới biển cho TQ, làm cho TQ khó tự tung tự tác hơn, trừ khi TQ muốn đâm tàu hay nổ súng: phía Đông TQ không được xây thêm đảo, phía Nam TQ không được đánh bắt cá ở Natuna, phía Tây TQ không được khoan dầu trong vùng EEZ của VN, phía Bắc TQ không được cho tàu vào vùng Senkaku. Phần còn lại thì tranh chấp và phần lớn là các vùng mà VN và TQ tranh chấp. Tâm điểm để TQ củng cố ở Biển Đông hiện nay là vùng chính giữa, nơi mà TQ và VN đang nóng trong việc tranh chấp chủ quyền.

Các đại cường có khuynh hướng làm ra luật của mình chứ không muốn tuân theo luật do nước khác làm ra, cũng không chấp nhận phán quyết của ai đó cho dù là toà án quốc tế, cũng như không muốn xin lỗi ai. TQ đang có cung cách này và HK đã có từ lâu. Nếu VN là đại cường thì VN cũng làm vậy. Đó là quy luật của sức mạnh và để cho mọi người dễ chấp nhận họ đặt ra luật chơi cho có vẻ công lý được thượng tôn.

Newsweek ngày 10/10/2015 cho biết một nhân vật cao cấp giấu tên trong quân đội TQ nói rằng còn 209 mõm đá vô chủ ở Biển Đông và TQ có thể chiếm hết và xây xong tất cả trong 18 tháng.  TQ có thể xây mỗi năm một thành phố lớn bằng Los Angeles cho nên khả năng này là có. TQ đã tạo ra thêm 2,900 mẫu Anh ở BĐ so với VN chỉ có 80 mẫu, Mã Lai 70 mẫu, Phi 14 mẫu, và Đài Loan 8 mẫu (VOA 24/8/15). Việc quân sự hoá sau khi xây xong là một tiến trình đương nhiên của họ. Trong cuộc điều trần ngày 23/2/2016 trước Uỷ ban Quân vụ Thượng viện HK, Đô đốc Harry Harris nói “Quý vị phải tin là trái đất vuông thì mới có thể tin là TQ không quân sự hoá BĐ" (VOA 24/2/16).

CSVN vì dựa lưng chế độ vào TQ nên ngồi mơ ước "bất chiến tự nhiên thành", Tòa Án LHQ, Hoa Kỳ và các nước khác sẽ giải quyết vấn đề chủ quyền cho VN. Họ có nghe bà Bonnie Glaser của viện nghiên cứu chiến lược CSIS ở HK than thở hay không? "VN không đưa vấn đề ra tòa quốc tế theo UNCLOS như Phi đã làm... VN muốn có lợi về mặt kinh tế trong quan hệ với TQ trong khi hy vọng là sẽ dựa vào các nước như HK, Nhật hay các nước khác tạo áp lực lên TQ. Nhưng thành thực mà nói các nước có đòi hỏi về chủ quyền như VN cần phải làm hơn nữa. HK không thể một mình làm hết. Nhật thì còn bị phân tâm bởi sức ép của TQ ở biển Hoa Đông nên những gì mà họ có thể làm ở Biển Đông là rất giới hạn. Hiện tại chúng ta vẫn còn phải chờ xem là liệu Úc có thể tham gia nhiều hơn vào vấn đề biển Đông hay không... tôi không hiểu họ (VN) mong HK làm gì thêm nữa. Đây là một ví dụ về một số nước muốn HK chống lại TQ, đưa nền kinh tế của HK vào những rủi ro nhưng chính họ lại không muốn kinh tế nước họ gặp rủi ro. HK được trông đợi là phải tham gia, phất một chiếc đũa thần còn những nước khác chỉ đi nhờ. Điều này hoàn toàn không thực tế. Tôi nghĩ là họ cũng phải tham gia cuộc chơi" (RFA 18/11/15 - bit.ly/1kHx9j0).

Trong khi phán quyết của toà được Phi tiếp nhận mà "không có sự ăn mừng, thậm chí là không có một nụ cười" thì ở VN có nhiều người xem đó là sự chiến thắng của mình, nhưng mây đen thì đang nổi lên ở phía chân trời cho chủ quyền của VN ở Biển Đông cũng như ở sườn Tây, khi TQ vẫn hung hăng bành truớng, HK vẫn không muốn đối đầu, và CSVN vẫn dựa lưng chế độ của họ vào TQ để nắm quyền là tất cả.

Đã đến lúc dân chúng Việt Nam đứng lên làm sự thay đổi để thực sự bảo vệ chủ quyền đất nước.

Lê Minh Nguyên
12/7/2016



Saturday, July 2, 2016

Hiện Tượng Cá Chết Nhìn Qua Luật Sinh Tồn Của Dân Tộc

Hiện tượng cá chết xuất hiện ở bốn tỉnh Miền Trung bắt đầu từ ngày 6/4/2016 và trãi dài từ Hà Tỉnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế. Chất độc theo dòng hải lưu và lây lan sang các tỉnh phía nam như Quảng Nam-Đà Nẵng và đi vào sợi dây chuyền thực phẩm như rong rêu, nghêu, sò, cá, chim, muối... và tiếp tục hiện hữu như trầm tích kéo dài nhiều thập niên để tương tác vào dây chuyền thực phẩm, gây ung thư lên sức khoẻ người dân như đã xảy ra trước đây ở nhiều nơi trên thế giới mà điển hình là vịnh Minamata bên Nhật kéo dài hơn nửa thế kỷ (bit.ly/29dA2I0).

Do đặc tính của chế độ là bưng bít và tuyên truyền nên đại nạn này, nó ảnh hưởng trực tiếp lên sức khoẻ của hàng triệu người dân, phải mất gần ba tháng mới được chính quyền chính thức công bố hôm 30/6/2016. Sự công bố là kết quả của một sự thương lượng kín giữa chính quyền CSVN và công ty Hưng Nghiệp Formosa Hà Tỉnh (FHS - Formosa Hatinh Steel Corporation), nạn nhân hoàn toàn bị gạt ra bên ngoài làm kẻ bàng quan. Theo luật sư Trần Vũ Hải, mặc dù FHS đã chịu trách nhiệm và nhận lỗi, nhưng vẫn chưa chân thành, họ vẫn cho rằng trách nhiệm của họ không lớn mà đó là bởi lỗi của các nhà thầu phụ (bit.ly/29ewRMu). 

Số tiền 500 triệu đôla bồi thường là một sự móc ngoặc của CSVN và FHS, nó được nặn ra (mà không cho biết căn cứ vào đâu) để CSVN chứng tỏ là có thực thi vai trò lãnh đạo, hơn là giải quyết một cách có trách nhiệm vấn đề, vì nó quá nhỏ và gần như vô nghĩa so với sự sinh tồn của hàng triệu dân mà nhiều khía cạnh sinh tử khác không được minh bạch chỉ ra. Các chuyên gia cho rằng vụ việc chưa thể kết thúc tại đây vì những tác động lâu dài vẫn còn đó và chưa rõ hướng khắc phục. Cựu Thứ trưởng Tài Nguyên và Môi trường GS Đặng Hùng Võ nói rằng đền bù mới chỉ giải quyết được “cái ngọn của vấn đề” (bit.ly/29dMJ5w).

Luật Sinh Tồn nhấn mạnh đến khía cạnh giao thoa giữa sinh vật với môi trường sống. Môi trường sống quyết định không gian sinh tồn và quan năng biến cải quyết định sự sinh tồn hay sự tuyệt chủng của sinh vật. Hai vấn đề then chốt của sinh tồn là môi trường có còn hổ trợ cho sự sống của sinh vật hay không và sinh vật có khả năng biến cải theo sự thay đổi của môi trường hay không (với điều kiện môi trường tuy thay đổi nhưng còn sinh khí). 

Áp dụng vào trường hợp cá chết, ta thấy FHS đã huỷ diệt môi trường sống của ngư dân, điển hình là CSVN nói sẽ dùng một phần trong số tiền này để "chuyển đổi nghề nghiệp sang khu vực dịch vụ, thương mại, nông nghiệp..." cho khoảng một triệu ngư dân bị ảnh hưởng. Nó giết đi ngành nghề chiến lược của một quốc gia biển, nghề vừa phục vụ sự sinh tồn cá nhân của ngư dân, vừa phục vụ sự sinh tồn của dân tộc trong việc bảo vệ ngư trường và biển đảo, giết với giá rẽ mạt $500/người (bit.ly/29dOrUO). 

Đây có thể không phải là vô tình mà là chủ ý của FHS, nhưng FHS đã không ngờ rằng thay vì gây ra tác hại từ từ thì độc tố lại giết tất cả trong một vùng rộng lớn, từ sinh vật nước cạn đến sinh vật nước sâu. Sự chủ ý đã được lộ ra mà điển hình là ngay sau khi sự cố nổ bùng, ông Chu Xuân Phàm, Giám đốc đối ngoại FHS, hôm 25/4 trả lời kênh truyền hình VTC News, nói rằng Hà Tĩnh “không thể được cả hai nên phải lựa chọn, hoặc là nhà máy thép, hoặc là cá tôm”, chứng tỏ FHS đã biết điều chết cá này từ trước. Nếu dân không đánh bắt cá được thì làm sao Việt Nam tranh chấp được ở Hoàng Sa, khi đội quân triệu người đã bị đối phương tiêu diệt? (bit.ly/29dQzM8).

Khối dân tộc Việt ở bốn tỉnh Miền Trung giờ đây đứng trước ngã ba của Luật Sinh Tồn, khi vùng đất nước này (hay không gian sinh tồn) đang mất dần sinh khí. Không gian sinh tồn này tồn tại cơ bản là nhờ vào yếu tố biển, vì nơi đây đất hẹp dựa lưng Trường Sơn và khô cằn sỏi đá. Nay yếu tố biển không còn nữa thì quan năng biến cải phải như thế nào nếu không muốn bị diệt vong?

Trước ngã ba đường này Luật Sinh Tồn bảo rằng dân ta phải Tranh Đấu, trong gene của dân tộc Việt thì cái code tranh đấu đã được khắc ghi từ khi dân tộc này hiện hữu. Dân tộc phải tranh đấu với thiên nhiên, với kẻ thù đe doạ sự sinh tồn, dù đó là Trung Quốc, là FHS hay CSVN. Dân tộc ta là dân tộc biển, với bờ biển dài xinh đẹp đã bảo vệ sự sinh tồn của dân ta từ nghìn năm, ngày nay CSVN đã cho dựng lên trên 30 nhà máy gây ô nhiễm thay vì là các trung tâm du lịch, chưa kể các nhà máy điện nguyên tử dự trù xây ở Ninh Thuận sau này. Nó chỉ phục vụ quyền lợi của đảng CSVN qua tham nhũng đậm trong các chương trình xây dựng bạc tỷ đôla và qua phát triển bằng mọi giá để phục vụ việc nắm quyền mà không cần biết đến không gian sinh tồn và dòng sống của dân tộc sẽ bị di hại ra sao!

Luật Sinh Tồn bảo rằng dân ta phải tranh đấu chống chính sách diệt chủng dân tộc Việt Nam của Cộng Sản TQ, chống những kẻ đang tiếp tay cho chính sách này là FHS và CSVN. Và để chiến thắng trong cuộc tranh đấu này, chúng ta phải có sức mạnh, khả năng biến cải và sự hợp quần. 

Sức mạnh ở đây là sức mạnh hợp lực của toàn dân ta ở bên trong và bên ngoài Việt Nam. Sự biến cải để chúng ta sử dụng được lợi thế của môi trường như làm sao cho thế giới và nhất là Hoa Kỳ hiệp lực để bảo vệ sự sinh tồn của ta, hay sự đương đầu bất cân xứng (asymmetrical) với đối thủ mạnh hơn ta (David chống Goliath), thí dụ VN có thể trang bị 2,000 hoả tiển BrahMos dọc bờ biển với giá khoảng 2 triệu đôla/chiếc (hay 4 tỷ đôla) để tạo không gian "không cho tiếp cận/từ chối vào vùng" (A2/AD - Anti-Access/Area Denial), một phiên bản MAD của VN (Mutual Assured Destruction) để TQ biết rõ rằng sự sinh tồn của dân VN cũng là sự sinh tồn của dân TQ. Nếu thương lượng được với Ấn Độ để sản xuất tại VN, nó có thể rẽ hơn nhiều và số lượng có thể gấp đôi hơn. Vì có cùng kẻ thù, Ấn Độ có thể chia sẻ bản quyền cho VN. Sự hợp quần gây sức mạnh của dân ta sẽ dễ thực hiện hơn với những quốc gia có cùng cảnh ngộ, như Nhật, Phi, Ấn, vì họ đang là nạn nhân của một TQ xâm lược.

Các đại cường có khuynh hướng làm ra luật của họ chứ không muốn tuân theo luật do nước khác làm ra, hay chấp nhận phán quyết của ai đó cho dù là toà án quốc tế, cũng như không muốn xin lỗi ai. TQ đang có cung cách này và HK đã có từ lâu. Lịch sử của VN phần lớn là đấu tranh sinh tồn với TQ, dân tộc Việt đã tìm cách thoát khỏi sự đồng hoá của TQ nhờ vào năng lực biến cải, từ văn tự đến văn minh. Ông Robert D. Kaplan trong quyển "Asia's Cauldron" nhận xét rằng nếu dân Việt không biến cải để tiếp cận với các nền văn minh khác như Ấn Độ và Hồi Giáo thì đã bị TQ đồng hoá từ lâu.

Chủ nghĩa cộng sản đặt nặng nghĩa vụ quốc tế hơn quyền lợi quốc gia. Luật Sinh Tồn của dân tộc lấy quyền lợi quốc gia dân tộc làm nền tảng cho sự sinh tồn của công dân. Trong vấn đề cá chết, sự sinh tồn của công dân và của cả dân tộc bị đe doạ, mối đe doạ lớn nhất là chính quyền (qua đảng CSVN) không bảo vệ dân mà chỉ lo độc quyền lãnh đạo, nó đưa đến chính quyền móc ngoặc với tư bản cá mập cá xà và chỉ lo làm đẹp lòng kẻ muốn tiêu diệt dân tộc VN. 

Luật Sinh Tồn thôi thúc sự tranh đấu của dân ta và không chấp nhận sự diệt chủng. Để lấy lại không gian sinh tồn, như truyền thống dân tộc đã chứng minh, sự khởi nghĩa thường phát xuất từ các tỉnh Miền Trung, nơi mà sự sinh tồn của dân tộc dễ bị đe doạ và dễ bị ảnh huởng nặng nề, vì không gian sinh tồn khắc nghiệt hơn Miền Bắc và Miền Nam.

Đã đến lúc dân tộc đứng lên bảo vệ sự sinh tồn và các tỉnh đang mất không gian sinh tồn của Miền Trung ra tay phất cờ chủ đạo.

Lê Minh Nguyên
2/7/2016 


Sunday, June 26, 2016

Bản Năng Vị Kỷ và Dòng Sống Của Dân Tộc

Dòng sống của nhân loại nói chung và dân tộc nói riêng, nó cứ tiếp tục mở ra về phía trước.

Dân tộc là một sinh vật, do bởi tất cả các tập hợp loài người, hoàn vũ hay địa phương, gia đình hay nhiều dạng khác của các tổ chức xã hội, đều là sinh vật. Điều này sẽ được nói đến ở một bài khác, và như một sinh vật, nó phải sống trong môi trường, nó phải có khả năng điều chỉnh với hoàn cảnh và khí hậu của môi trường đó. Nói chung, nó phải SỐNG và phải PHÁT TRIỂN, cho dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào. Nó phải phấn đấu để không bị bệnh hoạn, đào thải, hay diệt vong.

Nếu hàng ngày có từ 150 đến 200 sinh vật bị tuyệt chủng (bit.ly/28PWroI) là vì bởi các sinh vật này không có khả năng thích ứng, tương tác với môi trường, nhất là khi môi trường thay đổi.

Sức sống của sinh vật thì vô cùng mãnh liệt. Nhìn quanh thế giới và Việt Nam, có những không gian và môi trường mà ta nghĩ sinh vật không thể nào sống được, thế mà sinh vật vẫn có thể tự điều chỉnh để duy trì sự sống, như cá ở biển sâu, gấu ở Bắc Cực, hay con người ở những vùng khô cằn sỏi đá...

Tất cả các sinh vật hiện hữu với mục đích để sống và duy trì sự sống. SỐNG thì cho cá nhân của sinh vật đó. DUY TRÌ SỰ SỐNG là cho chủng loại. Đó là đặc tính của bản năng Sinh Tồn, được thể hiện qua ba tiểu bản năng cấu tạo nên. Ba tiểu bản năng này quấn quyện nhau và uyển chuyển tuơng tác với môi truờng thường hay thay đổi ở bên ngoài, đó là: Bản Năng Vị Kỷ (vì mình, lấy mình làm gốc hay làm trung tâm cho mọi quyết định, tính sở hữu, tính tư bản), Bản Năng Tình Dục (truyền tử lưu tôn, sống xa hơn giới hạn một cuộc đời qua việc duy trì chủng loại) và bản năng bầy đoàn hay còn gọi là Bản Năng Xã Hội (để bảo vệ sự sinh tồn qua sức mạnh tập thể, dưới hình thức dân tộc, bộ lạc, bang hội, các tổ chức xã hội dân sự...).

Khi một bản năng bị phá bỏ hay bị khống chế, như trong chủ nghĩa cộng sản, không cho người dân quyền tư hữu (Bản Năng Vị Kỷ) thì sức bật dậy của bản năng này càng mạnh hơn mà cơ chế điều tiết lại không có, đưa tới ai cũng chỉ muốn chạy theo sự ích kỷ cá nhân, do sự sinh tồn của chính mình đang bị đe doạ. Bản Năng Vị Kỷ thay vì phát triển lên (vì mình đã đủ và môi trường sống hổ trợ, duy trì cái đủ của mình) để tiến đến vị tha nhằm phục vụ sự sinh tồn dân tộc (Bản Năng Xã Hội) thì nó lại bị co cụm thành ích kỷ, chỉ biết có mình, để bảo vệ cái tối thiểu là sự tồn tại, sự sống sót của mình. Xã hội Việt Nam hiện nay là như vậy, sẵn sàng làm ác, sẵn sàng bóc lột đồng loại để duy trì cái tối thiểu của mình.

Đã là bản năng thì nó không thể bị tiêu diệt, bởi vì tiêu diệt nó là tiêu diệt sự sống, nhưng nó có thể được điều tiết, quản lý để sự phát triển được bình thường và hướng thượng. Tôn trọng bản năng là tôn trọng sự sống, tôn trọng con người. Bản năng tự nó không tốt, không xấu, nó chỉ làm cái nhiệm vụ duy trì sự sống. Như Bản Năng Tình Dục chẳng hạn, vì con thú không có năng lực trí tuệ nên thực hiện bản năng này ở những cấp độ khác nhau của mức độ tiến hoá, và không thể bằng con người. Con người biết duy trì và điều tiết nó qua các định chế hôn nhân, gia đình, lễ hội tình yêu...

Lịch sử nhân loại cho thấy sự kết đoàn tương đối hữu hiệu nhất để duy trì sự sinh tồn là mô hình quốc gia dân tộc (nation-state). Nó không quá rộng để hy sinh cá nhân khi các tiểu bản năng cấu thành bản năng sinh tồn bị dãn ra quá xa. Nó cũng không quá hẹp để bị yếu đuối, không tạo được sức mạnh hợp quần cần thiết của Bản Năng Xã Hội để tự bảo vệ.

Cộng Sản muốn thay thế Thuợng Đế để cấu trúc lại con người (social engineering), họ tiêu diệt Bản Năng Vị Kỷ qua chủ trương vô sản. Họ theo quan niệm duy vật, xem thế giới chỉ thuần là vật chất nên đã tục hậu Bản Năng Tình Dục xuống hàng loài thú với chủ trương vô gia đình, đàn bà là của chung, trẻ em sinh ra đều là con cháu của Bác. Họ mở rộng Bản Năng Xã Hội ra toàn cầu thành Thế Giới Đại Đồng, thành nghĩa vụ quốc tế qua chủ trương vô tổ quốc mà hậu quả như ta đang thấy ngày hôm nay là quốc gia dân tộc bị hy sinh.

Vị kỷ là một bản năng của sinh tồn, là bản năng cho nên tự bản chất của nó không tốt không xấu, mà là một khuynh hướng tự nhiên lấy mình làm trung tâm của mọi quyết định. Vị kỷ tương tác với môi trường sống để duy trì sự sinh tồn, đi từ sinh tồn ngắn hạn của thể phách (hay thân xác) đến sinh tồn dài hạn của tinh anh (để tiếng thơm muôn đời). Vị kỷ có thể bị hạ thấp thành ích kỷ hay vươn lên cao thành vị tha.

Trong phạm vi quốc gia dân tộc, vị kỷ có thể bị hạ thấp thành ích kỷ (qua tham nhũng, bóc lột, lường gạt, chỉ biết có mình...) hay có thể được vươn cao thành vị tha (qua lòng ái quốc, nghĩa vụ đồng bào, lòng bao dung, từ thiện, công tác xã hội, lá lành đùm lá rách...). Để vung bồi năng lực vị tha và giảm thiểu năng lực ích kỷ thì việc xây dựng một môi trường thích hợp cho bản năng vị kỷ phát triển theo đà hướng thượng là yếu tố quyết định. Khi mỗi một thành phần trong dân tộc có đầy đủ vật chất để phục vụ thể phách thì người ta có khuynh hướng phát triển phần tinh thần, hướng đến tha nhân. Không thể kêu gọi tinh thần vị tha, đòi hỏi người ta hy sinh quên mình cho người khác khi chính quyền đã tạo ra một môi trường xã hội để bản năng vị kỷ tuơng tác theo đà bị hạ thấp xuống thành ích kỷ. Ngay cả loài vật được biết đến với đặc tính luôn luôn trung thành với chủ như loài chó, mà khi chủ tạo ra cho chúng một môi trường sắp chết vì đói thì bản năng sinh tồn này đẩy chúng đến việc ăn thịt chủ của chúng (reut.rs/28X5S96).

Rộng ra thế giới, bản năng vị kỷ được thấy trong tôn giáo. Phạm vi của tôn giáo là toàn cầu, giáo chủ là người phát triển Bản Năng Vị Kỷ đi lên theo chiều hướng vị tha dù vẫn đặt mình ở vị trí trung tâm của mọi quyết định. Mỗi người sinh ra đều có chung quanh mình một hào quang vị kỷ, hào quang này có thể rức rỡ toả sáng ra khắp thế giới vì nó là vị kỷ-lên-vị tha, phát triển sinh tồn thể phách lên sinh tồn tinh anh để sống muôn đời. Nhưng nó cũng có thể lu mờ và lịm tắt khi nó là vị kỷ-xuống-ích kỷ. Theo nhà xã hội học Emile Durkheim, một trong những yếu tố lớn khiến một người tự tử là người đó tự xem bản ngã hay cái tôi của mình quá lớn, tự yêu mình quá độ và thù ghét tất cả mọi người chung quanh, không san sẻ tình thương hay cái gì mình có, hào quang chung quanh họ càng ngày càng lu mờ và cuối cùng lịm tắt (bit.ly/28W8THD).

Cộng Sản được xây dựng như là một tôn giáo, nhưng là tà giáo. Họ tiêu diệt bản năng vị kỷ, nhưng bản năng không thể bị tiêu diệt trừ khi tiêu diệt con người, và họ chọn tiêu diệt con người. Trong hàng ngũ cộng sản, bản năng vị kỷ chiếu ra hào quang đen của sự chết chóc, hào quang đen càng toả rộng thì sự chết chóc càng to lớn.

Bản năng vị kỷ để duy trì và phát triển sức sống của dân tộc. Các chế độ dân chủ văn minh bảo vệ và điều hướng nó. Các chế độ độc tài cộng sản tìm cách tiêu diệt nó, nhưng vì nó là cơ bản, là chất liệu (fabrics) của con người, nó không thể bị tiêu diệt, cho nên ngược lại, các chế độ cộng sản lần lượt bị tiêu diệt.

Lê Minh Nguyên
26/6/2016



Tuesday, June 14, 2016

Che bóng Đoàn Thanh niên Cộng sản và sự trỗi dậy của phe Chiết Giang

- Willy Lam
China Brief, 11/5/2016

Lê Minh Nguyên dịch

Tranh chấp quyền lực không phải là một buổi party chiều. Cấu xé lẫn nhau và đâm sau lưng giữa các phe nhóm và các cá nhân đang gia tăng trong Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khi đảng này đang chuẩn bị cho Đại hội 19 năm 2017. Ngoài việc xây dựng hình ảnh như một giáo chủ xung quanh mình, theo phong cách của chủ nghĩa Mao, Chủ tịch TQ Tập Cận Bình đang làm mọi cách hầu loại bỏ mối đe dọa lớn để củng cố quyền lực của ông - cánh Đoàn Thanh niên Cộng sản (ĐTNCS), là một cánh lớn nhất trong ĐCSTQ.

Các đảng viên xuất thân từ ĐTNCS, được dẫn dắt bởi cựu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, hình thành một khối lớn nhất trong 25 thành viên Bộ Chính trị (BCT) thông qua tại Đại hội lần thứ 18 ĐCSTQ năm 2012. HCĐào, cựu Bí thư thứ nhất của ĐTNCS, thường được xem là một chính trị gia nhút nhát, quan liêu. Tuy nhiên, ông phục vụ trong Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị (TVBCT) 20 năm cho đến khi ông nghỉ hưu năm 2012, trong thời gian đó ông đã có nhiều cơ hội để phát triển sức mạnh của phe nhóm ông cũng như sự nghiệp của các bạn đồng hành của ông. Các đoàn viên ĐTNCS đặc biệt mạnh ở các vùng miền, dẫn đến điều mà nhiều người nói rằng ông HCĐào đã theo chiến thuật "các vùng miền bao vây trung tâm" trong việc chống lại khuynh hướng độc đoán của xếp ông, cựu chủ tịch Giang Trạch Dân, người đứng đầu cánh Thượng Hải (VOA 12/1; Oriental Daily 4/7/15).

Chiến thuật cứng rắn của CT TCBình hiện đang thúc cù chỏ đẩy cánh ĐTNCS sang một bên, nó được tóm lược bằng một tài liệu đánh giá nội bộ mà ông rộng rãi cho loan truyền, nói rằng ĐTNCS đã "bị liệt từ cổ trở xuống." Tại hội nghị quốc gia giữa năm 2015 của những cán bộ làm việc trong các tổ chức quần chúng như ĐTNCS, Hiệp hội Thương mãi Toàn quốc, Hội Phụ nữ Toàn quốc, ông Tập cảnh báo rằng ĐTNCS có nguy cơ "bị gạt ra ngoài lề bởi những người trẻ cũng như bị gạt ra ngoài lề bởi đảng và nhà nước" (VOA 29/4, Ming Pao 25/10/2015). ĐTNCS cũng bị chỉ trích là quá "quan liêu, máy móc, quý tộc và có khuynh huớng ham vui". Từ cuối năm 2015, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật (UBKT) đã đóng đô một đội làm việc bên trong ĐTNCS để điều tra vấn đề tham nhũng và những vi phạm kỷ luật đảng (South China Morning Post 9/2, New Beijing Post 7/7/2015 ).

Trong một bài báo gần đây trên trang web của UBKT - được giải thích như một lời thú tội quy mô và đầy đủ - của Uỷ ban Đảng vụ ĐTNCS thừa nhận rằng các đoàn viên "yếu kém trong lãnh đạo, chệch huớng trong xây dựng đảng, và thất bại trong việc điều hành (các đơn vị) một cách nghiêm chỉnh". Lãnh đạo của Đoàn cam kết sẽ duy trì "Bốn tầng Ý thức" có nghĩa là "ý thức chính trị, ý thức về tình hình tổng thể, ý thức về sự tuân theo 'cốt lõi' [lãnh đạo] và ý thức về duy trì sự phục tùng [lãnh đạo tối cao của đảng]." Bốn tầng Ý thức này được hiểu như là một khẩu hiệu cam kết lòng trung thành tuyệt đối với Chủ tịch Tập Cận Bình, người được coi như là "cốt lõi của lãnh đạo" (xem China Brief 7/3). Các lãnh đạo cấp cao của ĐTNCS cũng thực hiện việc tự kiểm điểm cái tiêu chí mà họ đề ra để đào tạo các quan chức tương lai, họ tự phê là đã gặp trở ngại bởi "chủ nghĩa ưu tú, bỏ rơi giới bình dân, thiếu tính đại diện, và chỉ phục vụ một diện hẹp [của các thành phần khác nhau trong xã hội ' "(Straits Times 29/4, CCDI.gov.cn 25/4).

TCBình phần lớn đã xoá bỏ vai trò của ĐTNCS - mà nó đặc biệt nổi bật trong thời đại Hồ Cẩm Đào - như là một phương pháp để đào tạo các nhà lãnh đạo đảng và chính phủ trong tương lai. Đầu năm 2016, Tập ra lệnh cắt giảm thành phần nhân sự nền tảng của ĐTNCS từ cấp trung ương đến các khu vực địa phương. Ngân sách của ĐTNCS cho năm 2016 là 306.27 triệu nhân dân tệ - tiêu biểu cho sự cắt giảm khoảng 50% so với năm 2015 (Xinmin.cn 2/5, CCYL.org 15/4). Hơn nữa, trường Đại học Thanh niên Trung Quốc Bộ môn Chính trị (ĐHTN) - có trách nhiệm đào tạo cán bộ trong hệ thống ĐTNCS - dự kiến ​​sẽ phải cắt giảm số sinh viên ghi danh kể từ tháng Chín năm 2016. Một số giảng viên ĐHTN đã bày tỏ lo ngại rằng tổ chức này, đôi khi được coi như là tương đương với Trường Đảng Trung ương, sẽ bị hạ cấp nghiêm trọng (RFA 23/4, RFI 22/4).

Đòn bẩy chống lại các phe đối thủ

Trong trận chiến chống lại ĐTNCS, Tập và các đồng minh của ông như Trưởng UBKT Vương Kỳ Sơn, đã hưởng lợi từ các tội phạm tham nhũng, vi phạm bởi thành viên nổi tiếng của Đoàn là Lệnh Kế Hoạch, nguời từng là cánh tay phải của cựu chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Những cuộc điều tra các vi phạm của ông Lệnh, bắt đầu vào cuối năm 2012, đã lòi ra các tội phạm kinh tế tương tự khác của một số đầu não ĐTNCS bao gồm Phó Chủ tịch Lý Nguyên Triều. Các bà vợ của hai ông Lệnh Kế Hoạch và Lý Nguyên Triều được cho là các đối tác kinh doanh với nhau một cách chặt chẽ. Sự sụp đổ của ông Lệnh cũng làm tiêu hao tiếng nói của cựu chủ tịch Hồ Cẩm Đào, ông đã mất ảnh hưởng đáng kể do bị cho rằng ông đã thất bại trong việc kiềm chế sự thái quá của Lệnh và các quan chức ĐTNCS khác (RFA 25/8, BBC 23/12/2014).

Vụ tai tiếng của Lệnh - và những lời chỉ trích nặng nề của Tập cho ĐTNCS - đã phủ bóng tối lên vận mệnh chính trị của thành viên TVBCT, Thủ tướng Lý Khắc Cường cũng như các thành viên Bộ Chính trị như Lý Nguyên Triều; Phó Thủ tướng Lưu Diên Đôn và Uông Duơng; Vụ trưởng Văn phòng Đảng vụ Lưu Kỳ Bảo; và Bí thư tỉnh Quảng Đông Hồ Xuân Hoa (không có liên hệ gia đình với cựu chủ tịch HCĐào). Thủ tướng Lý đã bị ông Tập gạt ra bên lề và không còn quyền lực trong chính sách kinh tế. Trong khi ông Lý có thể giữ lại được chân thành viên trong TVBCT tại Đại hội Đảng thứ 19, ông có thể sẽ phải di chuyển qua làm Chủ tịch Quốc hội. Có khả năng là các ông Lý Nguyên Triều, Lưu Diên Đôn và Lưu Kỳ Bảo sẽ được trao cho các công việc chuẩn nghỉ hưu ở Quốc hội hoặc Hội nghị Chính hiệp TQ (tuơng tự Mặt trận Tổ quốc). Trên lý thuyết, ông Uông Duơng, thành viên duy nhất của cánh ĐTNCS có khuynh hướng cải cách vững chắc, sẽ vào TVBCT. Nhưng không chắc là Tập có muốn hai thành viên của ĐTNCS nằm trong vùng cấm của quyền lực này hay không, đặc biệt là khi có khả năng thành viên của TVBCT có thể giảm từ mức hiện tại 7 xuống còn 5 (Apple Daily 29/11/2015, United Daily News 29/8/2015).

Có lẽ ý nghĩa hơn nữa là sự nghiệp chính trị của ông Hồ Xuân Hoa. Hồ và Bí thư Trùng Khánh Tôn Chính Tài, cả hai đều sinh năm 1963, đã được đưa vào Bộ Chính trị bởi TVBCT mãn nhiệm do cựu chủ tịch Hồ Cẩm Đào và cựu Thủ tướng Ôn Gia Bảo lãnh đạo. Chỉ có hai nguời này là cán bộ thế hệ thứ 6 (những người sinh vào thập niên 1960s) trong Bộ Chính trị hiện nay. Tương tự như ông Hồ Cẩm Đào, ông Hồ Xuân Hoa từng là Bí thư thứ nhất của ĐTNCS, và cũng như HCĐào làm cựu bí thư Tây Tạng, HXHoa xây dựng sự nghiệp của ông ở khu tự trị. Tuy nhiên, điều được biết là ông Tập đánh giá thấp khả năng của HXHoa. Và khả năng HXHoa vào TVBCT năm 2017 được coi là rất mong manh (RFI 29/11/2015, RFA 17/8/2015).

Xào bài

Sau khi làm tất cả những gì có thể làm để phủ bóng cánh ĐTNCS, Chủ tịch Tập đang đầu tư rất nhiều nguồn lực để xây dựng "Cánh Tập Cận Bình" của riêng ông mà trong đó phe Chiết Giang là thành phần nồng cốt. Tương tự như những gì Giang Trạch Dân đã làm trong việc xây dựng Cánh Thượng Hải, Tập uốn cong người về phía sau để nâng các quan chức đã từng phục vụ dưới quyền ông khi ông còn là Bí thư tỉnh Chiết Giang 2002-2007 (China Brief 7/2/2014). Các bộ phận khác của Cánh Tập Cận Bình bao gồm Băng Thái Tử Đỏ; nhóm Thiểm Tây - các viên chức phục vụ tại tỉnh quê nhà của ông TCBình, trong đó có Giám đốc Tổng cục ông Lật Chiến Thư và Vụ trưởng Vụ Tổ chức ông Triệu Lạc Tế; và bạn của ông Tập Cận Bình bao gồm cả bạn học Trần Hy, là Phó Vụ trưởng Điều hành Vụ Tổ chức và truởng cố vấn kinh tế Lưu Hạc, ông Lưu là người đứng đầu Văn phòng Tổng quản của Nhóm Lãnh đạo Trung ương về Tài chính và Kinh tế (South China Morning Post 2/3, World Affairs Journal 1/5/2014). Rõ ràng là ô g Tập muốn Cánh Chiết Giang của ông có đầy quyền lực như Cánh Thượng Hải dưới thời cựu chủ tịch Giang, một trong những kẻ thù chính trị lớn của ông Tập.

Trước hết, trong số những người đang phục vụ và cựu quan chức tỉnh Chiết Giang, những người đã từng nắm các bộ - và được bật mí để mà tiến lên nữa trong Đại hội 19 - là Bí thư Chiết Giang ông Hạ Bảo Long (sinh năm 1952) và Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Chiết Giang ông Lý Cường (1959). Cũng nổi bật là Quyền bí thư Thiên Tân ông Hoàng Hưng Quốc (1954), từng là Phó Chủ tịch UBND Chiết Giang; Phó Giám đốc Điều hành Ban Tuyên giáo ông Hoàng Côn Minh (1956), người từng đứng đầu Ban tuyên giáo Chiết Giang; và Bí thư Quý Châu ông Trần Mẫn Nhĩ (1960), cũng là một cựu Phó chủ tịch UBND Chiết Giang. (BBC 31/7/2015, Apple Daily 31/12/2014).

Đặc biệt quan trọng là trong thực tế, một số lượng quá lớn các quan chức Chiết Giang thân cận Tập đã được chọn vào các vị trí chủ chốt của các Nhóm lãnh đạo Trung ương hay các Uỷ ban Trung ương, như Nhóm lãnh đạo Trung uơng về  Cải cách Sâu sắc Toàn diện; Nhóm lãnh đạo Trung ương về Kinh tế và Tài chính, và Ủy ban An ninh Quốc gia Trung ương. Thí dụ, nguyên Phó bí thư Chiết Giang ông Thư Quốc Tăng (1956) hiện là Phó Giám đốc của Văn phòng Tổng quản Nhóm lãnh đạo Trung ương về Kinh tế và Tài chính. Cựu Phó chủ tịch UBND Chiết Giang ông Thái Kỳ (1955) đã được thăng chức làm Phó Giám đốc Điều hành của Ủy ban An ninh Quốc gia Trung ương. Cuối năm 2015, cựu thành viên của Ủy ban Thường vụ Tỉnh ủy Chiết Giang và là Bí thư Ôn Châu ông Trần Nhất Tân (1959) được giữ chức Phó giám đốc của Tổng văn phòng Nhóm lãnh đạo Trung uơng về  Cải cách Sâu sắc Toàn diện (Guancha.cn 3/12/2015, Ta Kung Pao 3/12/2014, South China Morning Post 24/3/2014).

Hơn nữa, Tập đã bắt chuớc chiến thuật của cựu chủ tịch Hồ Cẩm Đào, cài đặt các nhân vật thân tín của ông trong các vị trí chính yếu của các tỉnh thành. Hai cựu thành viên của Ủy ban Thường vụ Tỉnh ủy Chiết Giang và các cựu bí thư của thành phố quốc tế Ninh Ba (Chiết Giang) đã được nâng lên các chức vụ lãnh đạo trong khu vực. Họ giờ là Bí thư Cát Lâm ông Bayin Chaolu (1955) và Phó bí thư Giang Tây ông Lưu Kỳ (1957). Tương tự, ông Lou Yangsheng (1959), cựu Truởng ban Tổ chức và cũng là cựu lãnh đạo Mặt trận Thống nhất tỉnh Chiết Giang, năm 2014 được thăng lên làm Phó Bí thư tỉnh Thiểm Tây. Ông Cung Chính (1960), một cựu thành viên của Ủy ban Thường vụ Tỉnh ủy Chiết Giang và là bí thư Hàng Châu, thủ phủ của tỉnh, tháng tám 2015 được thăng chức Phó Bí thư tỉnh Sơn Đông. Tháng 4/2016, thành viên của Ủy ban Thường vụ Tỉnh ủy Chiết Giang và là Trưởng ban Tổ chức tỉnh, ông Hồ Hoà Bình (1962) đã thăng lên Chủ tịch UBND tỉnh Thiểm Tây (People Daily 28/4, Ming Pao 3/3).

Những nhân vật thân tín ở Chiết Giang của Chủ tịch Tập cũng đã được bổ nhiệm vào các vị trí quân sự cấp cao. Thí dụ rõ nhất là ông Chung Thiệu Quân (1968), là cánh tay phải của Tập khi Chung phục vụ như thư ký riêng của Tập và làm Phó ban Tổ chức Chiết Giang. Năm 2013, Chung, một người không có kinh nghiệm quân sự, được cho nhảy dù vào Quân đội Giải phóng Nhân dân với tư cách Phó Giám đốc Văn phòng tổng quản của Quân ủy Trung ương. Quyền lực của Quân uỷ trung ương đã được gia tăng vô cùng lớn sau các cải cách về cơ cấu quân sự, được thực hiện vào cuối năm 2015 (China Brief 7/3).

Đặc biệt đáng chú ý trong số các tân tòng của Nhóm Chiết Giang là các thành viên của thế hệ lãnh đạo thứ 6, tức những viên chức sinh vào khoảng năm 1960 hoặc sau đó một chút. Họ bao gồm Trần Mẫn Nhĩ, Lý Cuờng, Chung Thiệu Quân, Hồ Hòa Bình, Công Chính, và Trần Nhất Tân.

Phần Kết

Trong khi không ai trong số những người ở thế hệ thứ 6 đạt được hoặc ở tầm vóc quốc gia hoặc có thành tích đáng kể, đặc biệt trong cải cách kinh tế. Hơn nữa, việc thiết lập các khối quyền lực trong đảng đi ngược lại lệnh cấm của chính ông Tập đối với cán bộ về việc hình thành tuantuanhuohuo, tức "phe cánh và bè phái" (China News Service 16/2, People's Daily 12/1/2015). Tuy nhiên, Tập dường như tin rằng ông được xem là "lãnh đạo cốt lõi", ông có thẩm quyền cần thiết để noi theo những người tiền nhiệm Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, bằng cách bảo vệ di sản của ông thông qua việc chỉ định nhân vật thân tín của ông như là người kế nhiệm.


Friday, June 10, 2016

Uỷ viên cơ cấu chèn ép uỷ viên phấn đấu

Hệ thống chọn người tham gia chính quyền của CSVN là phe nhóm cơ cấu. Câu nói "10 năm phấn đấu không bằng một lần cơ cấu" đã trở thành quen thuộc trong dân gian để phản ảnh sự xấu xa này của hệ thống.

Nhà báo Huy Đức viết "Trong lịch sử bầu bán của Đảng cộng sản Việt Nam, những người không được Bộ chính trị hoặc Ban chấp hành trung ương giới thiệu, khi được các đại biểu hoặc các uỷ viên trung ương khác giới thiệu, đều tự giác rút lui hoặc được yêu cầu rút lui. Không cần chờ tới Đại hội hay Hội nghị trung ương, một nhân vật đã được Bộ chính trị, được tổng bí thư hoặc có thời chỉ cần được Lê Đức Thọ "chấm" là chắc chắn vào Trung ương, thậm chí vào những vị trí cao hơn trong Đảng." (FB Huy Đức 12/5/2013 - bit.ly/1YinMWE)

Từ lỗi hệ thống cơ bản này nó cho ra cơ chế "đảng cử dân bầu" như trong kỳ bầu cử quốc hội 22/5/2016 vừa qua, dân chưa đi bầu nhưng kết quả đã có từ tháng 1/2016. 

Việc vào Bộ chính trị lại càng được phe nhóm cơ cấu dữ dội hơn. Ta thử phân tích xem việc ông Đinh La Thăng vào BCT không qua phe nhóm cơ cấu trước, nó có giá trị như thế nào so với các uỷ viên hưởng được lợi thế hơn ông.

Bên Trung Quốc, ông Vương Kỳ Sơn, cánh tay mặt của Tập Cận Bình, vừa là uỷ viên BCT vừa là một trong bảy người của thường trực BCT. Ngồi trong nhóm đỉnh, được Tập ban cho thượng phương bảo kiếm chém tham nhũng, Vương là hung thần của những bàn tay chàm (mà hầu như tay đảng viên nào cũng chàm vì tham nhũng cả). Các uỷ viên trung ương phía CSVN ta thấy đàn anh như vậy nên đều sợ té khói, không ai muốn có một trưởng ban nội chính ngồi trong BCT và được tổng bí thư tin dùng giao kiếm để "đả hổ diệt ruồi" như bên TQ.

Việc Nguyễn Bá Thanh không vào được BCT trong Hội nghị trung ương 7 Khoá 11 và sau đó bị sát hại là vì sự lo sợ này cộng với việc ông muốn mở rộng, tiếp tục điều tra qua lời khai của Dương Chí Dũng, mặc dù cái mắc xích Phạm Quý Ngọ để phăng lên cao hơn bắt cá mập đã bị cá cắn đứt làm đôi, chứ không phải cạp cạp vài cọng như cáp quang internet. Sau khi Ngọ bị bức tử, toà nhanh nhẩu tuyên bố dẹp hồ sơ, Bá Thanh không chịu, thế là Bá Thanh phải chết. Câu hỏi là ai có động lực (motive) mạnh nhất muốn Bá Thanh chết? - Người đó không ai khác hơn là Trần Đại Quang và các tay chàm đồng loã, vì Dương Chí Dũng đã khai ra Quang tại toà.

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã đưa Bá Thanh vào chổ chết mà không bảo vệ, nếu lỗi của chủ mưu là một thì lỗi của ông Trọng phải là mười. Một ngày sau khi công bố Bá Thanh chết (theo quy trình) ông cùng các sát thủ uống rượu vang vui Tết.

Rồi trước thềm Đại hội 12, ông Trọng muốn cơ cấu ông Phan Đình Trạc, Phó Ban nội chính vào BCT để trở thành Trưởng ban Nội chính với đầy quyền lực như Vương Kỳ Sơn bên TQ. Các uỷ viên trung ương đều tay chàm nên đâu có ai muốn Trạc vào BCT! Trạc có thể trở thành Trưởng ban Nội chính như hiện nay, nhưng không được có quyền lực của bảo kiếm. Chuyện chống tham nhũng đã trở nên một trò hề để mà mắt dân chúng. Thế là yếu tố Đinh La Thăng xuất hiện, vào BCT không qua cơ cấu mà do đại hội trực tiếp bầu.

Ở Quốc hội thì "đảng cử dân bầu", ở Bộ chính trị thì "Ban chấp hành trung ương cử đại hội bầu", nhưng với trường hợp ông Đinh La Thăng thì "đại hội trực tiếp bầu". Vậy, uỷ viên BCT Đinh La Thăng rõ ràng là có tư thế chính trị hơn hẳn các uỷ viên được cơ cấu, vì toàn thể các đại biểu đại hội bầu ông bằng ý chí tự do của họ, chứ không phải bằng sự bắt buộc theo danh sách cơ cấu mà họ phải tuân thủ.

Các uỷ viên BCT được cơ cấu là số đông nên có ý lấy thịt đè người, họ đã không tôn trọng và bóp nghẹt tiếng nói của ông, điển hình là qua sự kiện Bob Kerrey họ đã gỡ hết tiếng nói của ông trên các báo, trong khi ông sáng láng hơn họ trong tiến trình bầu chọn vào BCT. 

Việc đại hội đảng trực tiếp bầu để nắm quyền, tuy nó không hơn việc dân trực tiếp bầu, nhưng chắc chắn là nó xứng đáng hơn việc do cơ cấu mà có của những uỷ viên BCT khác. 

Cái gốc hệ thống chính trị đã sai và đã đến lúc cần phải giải quyết mà Đảng vẫn lo đổ thừa cho cái ngọn đại học Fulbright cũng như chương trình dạy Mác-Lê phải có - đúng là một hệ thống ký sinh trùng sống trên cơ thể dân tộc!

Lê Minh Nguyên
10/6/2016



Tuesday, June 7, 2016

Tại sao nên là Bob Kerry?

Tại vì khi chiến tranh, việc thường dân vô tội bị giết oan là điều không tránh khỏi, nhất là khi CSVN lại núp trong dân, dùng dân làm phên dậu.

Tại vì BK có tham chiến và có giết thường dân và BK có THỰC SỰ đau khổ, xin lỗi nhiều lần và cố gắng đóng góp cho giáo dục VN để phần nào thể hiện trách nhiệm, đóng góp hơn hai thập niên qua để cố gắng giúp đỡ giáo dục và hình thành đại học Fullbright nầy.

Và quan trọng nhất, tại vì Hoa Kỳ muốn CSVN THỰC SỰ bỏ qua quá khứ, hàn gắn để tiến tới tương lai. Chấp nhận BK là chứng tỏ điều này, bằng không chấp nhận BK thì CSVN là kẻ thù dai, và đừng hòng mà có chuyện THỰC SỰ hoà giải với những người sống duới chế độ VNCH cũ.

Khi bắt đầu bang giao năm 1995, ông Pete Peterson là đại sứ đầu tiên, ông có đánh giặc ở VN, có bị thương. Trong danh sách short list đi làm đại sứ ở VN lúc đó thì ông Jim Kimsey (vừa qua đời) đứng thứ nhì. Jim là bạn trong nhóm think tank BENS, chúng tôi hay gặp và đi chung nhiều nơi, có lần Jim hỏi tôi có biết tại sao là Peterson không? Tôi bảo không. Jim nói tại vì Peterson bị thương, còn Jim thì không. Nếu một người chết trận ở VN đi làm đại sứ được thì đại sứ đầu tiên chắc không phải là Peterson. Có như vậy thì việc bang giao mới có ý nghĩa.

Tương tự, việc bình thường hoá bang giao hai nước sau 20 năm đã hoàn tất và bây giờ bước qua một giai đoạn mới là giai đoạn hoà giải để hướng về tương lai với niềm tin trọn vẹn giữa hai dân tộc, chứ không phải giữa hai chính quyền như trong hai thập niên qua.

Câu hỏi tại sao là Bob Kerry nên được hiểu rằng: Nếu không phải Bob Kerry thì việc hoà giải sẽ không có ý nghĩa.

LMN
7/6/2016


Saturday, June 4, 2016

Thương thay cái đảng Cộng Hoà

Khi dân đã muốn thì đảng phải thua và giờ đây đảng Cộng Hoà đã bị ông Donald Trump xỏ mũi dẫn đi.

Các nghị sĩ, dân biểu, thống đốc, người cho tiền, truyền thông, giáo sĩ... phía Cộng Hoà bắt đầu domino ngã về ông Trump. Những người đầu tiên đã lên tiếng ủng hộ ông Trump như sau:

Paul Ryan: Chủ tịch Quốc Hội
Mitch McConnell: Lãnh tụ đa số Thượng Viện
John Boehner: Cựu Chủ tịch QH
Bob Dole: Cựu NS, ứng viên tranh TT 1996
John McCain: NS, CTUB Quân vụ, tranh TT 2008

Dick Cheney: Cựu Phó Tổng Thống
Trent Lott: Cựu Lãnh tụ đa số Thượng Viện
Newt Gingrich: Cựu Chủ tịch QH
Reince Priebus: Chủ tịch đảng Cộng Hoà
Rick Perry: Cựu Thống đốc Texas

Mike Huckabee: Cựu Thống đốc Arkansas
Bobby Jindal: Cựu Thống đốc Louisiana
Eric Cantor: Cựu Lãnh tụ đa số Hạ Viện
Ben Carson: Ứng viên tổng thống
Rick Santorum: Cựu NS, 2 lần tranh TT

Kevin McCarthy: Lãnh tụ đa số Hạ Viện
Steve Scalise: Lãnh tụ kỹ luật đảng HV (whip)
Cathy McMorris Rodgers: DB bang Washington
Raul Labrador: DB bang Idaho
Jeff Sessions: NS bang Alabama

Peter King: DB bang New York
Tom Cole: DB bang Oklahoma
David Perdue: NS bang Georgia
Susan Collins: NS bang Maine
Kelly Ayotte: NS bang New Hampshire

Rand Paul: NS Kentucky, cựu ứng viên TT
Lindsey Graham: NS bang South Carolina
Marco Rubio: NS bang Florida, ứng viên TT
Rob Portman: NS bang Ohio
Richard Burr: NS bang North Carolina

Roy Blunt: NS bang Missouri
Ron Johnson: NS bang Wisconsin
Pat Toomey: NS bang Pennsylvania
Mark Kirk: NS bang Illinois 
Tom Cotton: NS đang lên bang Arkansas 

Bob Corker: NS bang Tennessee 
Orrin Hatch: NS bang Utah 
Chris Christie: Thống đốc New Jersey 
Paul LePage: Thống đốc Maine
Nikki Haley: Thống đốc South Carolina

Brian Sandoval: Thống đốc Nevada 
Pete Ricketts: Thống đốc Nebraska 
Mike Pence: Thống đốc Indiana gove
Sarah Palin: Cựu Thống đốc Alaska, cựu ỨV PTT
Ann Coulter: Truyền thông

Bill O’Reilly: Truyền thông
Sean Hannity: Truyền thông
Matt Drudge: Truyền thông the Drudge Report
The WSJ  Editorial Board: Truyền thông
Joe Scarborough: Truyền thông The MSNBC

Rush Limbaugh: Truyền thông
Rupert Murdoch: Truyền thông, WSJ, Fox, NYP
Sheldon Adelson: Nhà tư bản Las Vegas
Peter Thiel: Nhà tư bản chủ PayPal 
Stanley Hubbard: Nhà tư bản

T. Boone Pickens: Tỷ phú dầu lửa Oklahoma
Foster Friess: Nhà tư bản
Woody Johnson: Chủ The New York Jets
Mel Sembler: Nhà tư bản
Jerry Falwell Jr.: Lãnh tụ tôn giáo Moral Majority

Sau Đại Hội Đảng ở Cleveland, Ohio từ 18-21/7/2016, domino sẽ tiếp tục ngã về ông Trump vì đảng Cộng Hoà chỉ có hai chọn lựa (1) Ủng hộ ông Trump để giữ và tôn trọng luật chơi trong tranh chấp nội bộ đảng, cũng như duy trì được cơ hội trúng lô độc đắc (tổng thống), (2) Không ủng hộ ông Trump và đảng sẽ bị chia rẽ trầm trọng, vừa mất lô độc đắc, vừa mất thế đa số ở hai viện quốc hội, vừa mất ghế thống đốc các tiểu bang.

Cái giá phải trả cho chọn lựa 2 quá lớn, nên đảng Cộng Hoà bắt buộc phải đoàn kết phía sau ông Trump.

Do đảng Cộng Hoà đoàn kết lại, do dân Mỹ có cái gene thay đổi trong máu huyết của họ, do phía bà Clinton có nhiều vấn đề, cho nên cuộc bầu cử toàn quốc ngày 8/11/2016 rất khó đoán.

Có lẽ ta dễ đoán hơn qua các phó tổng thống mà họ sẽ chọn trong dịp đại hội của hai đảng vào cuối tháng Bảy tới này.

Lê Minh Nguyên
4/6/2016

(http://theatln.tc/1XsIqog)